Trong cuộc sống đời thường, có những phút giây thoáng qua nhưng vết tích trong lòng là vô tận, có những chuyện như tiểu thuyết nhiều chương hiển hiện mỗi ngày
Tuesday, June 12, 2007
Con Hẻm
Con đường Nguyễn Văn Cừ vẫn tấp nập người qua lại. Một bên là khu chợ nho nhỏ ồn nào náo nhiệt, đối diện với nó là con hẻm dẫn vào một ngôi chùa có tên là Long An. Ngày ngày người ta vẫn quen ghé quán cháo lòng được ghi rõ trên bảng quảng cáo là 6000 đ/tô. Chị bán cháo cũng độ trên dưới ba mươi với cái giọng rất rõ, chậm rải và một chút miền Tây. Nghe giọng chị người ta có thể nhận ra là người ở quê lên Sài Gòn chưa bao lâu.
Chiều hôm ấy, quán chỉ có hai người khách, hình như là hai vợ chồng. Ông khách hỏi chị bán hàng:
- Trời mưa sắp tới rồi. Hướng đó là hướng nào vậy? - Ông khách chỉ tay về phía tối, có những án mây nặng trĩu màu đen.
- Hướng đó là hướng Sài Gòn. Chắc là đang mưa ở Sài Gòn đó.
- Vậy ở đây không phải Sài Gòn sao?
- Không phải đâu chú. Ở khu trung tâm thì người ta gọi là Sài Gòn. Còn ở đây chỉ là quận nhất thôi - Chị bán hàng tỏ ra là người am hiểu lắm làm cho ông khách gật gù, không ý kiến gì khác.
Rồi chị bán hàng lại bắt sang chuyện khác:
- Ở bển có lạnh không chú?
- Ở bển thì mùa này không lạnh. Nhưng khoảng tháng mười thì lạnh lắm, có tuyết nhiều, phải mở lò sưởi suốt.
- Vậy cũng cực quá hén! - Chị bán hàng tỏ ra quan tâm - Ở bên này thì chẳng bao giờ phải sưởi cả. Sao chú không về đây ở cho sướng!
- Coi vậy chứ chưa chắc. Ở bên đó chứ sướng hơn. Khi nóng nực thì có máy lạnh, khi lạnh thì có máy sưởi. Luôn có máy móc phục vụ, có thiếu thứ gì đâu. Vậy sao gọi là cực được!
- Nhưng ở bên đây thì chú có bà con, bạn bè. Khi nào cũng có thể gặp họ để trò chuyện. Khi đám tiệc thì cũng có nhiều bà con xa gần.
- Ừ, cũng phải. Nhưng giờ bà con, bạn bè cũng không còn nhiều. Dù sao thì ở bên đó cũng khó gặp ai. Suốt ngày lo làm việc, kể cả cái đám giổ cũng không làm được đúng ngày.
- Sao vậy chú?
- Tìm được công việc bên đó đâu phải dễ. Không làm ngày nào thì coi như đói ngày đó. Người ta cũng không có chuyện cúng kiến ông bà như mình. Tất cả mọi việc gia đình chỉ làm vào thứ bảy và chủ nhật. Chú ở bên đó lâu nay chẳng làm được cái đám giổ nào đúng ngày cả.
- Giờ chú cũng nhiều tuổi rồi, cũng có tiền. Chú cũng nên về đây sống cho vui vẻ.
- Coi vậy chứ sống bên đó quen rồi. Về đây thấy mọi thứ điều xa lạ, điều kiện sống thì bất tiện. Chắc là không về đâu.
Chị bán hàng cũng không biết nói gì hơn. Chỉ cười. Lúc ấy có một vị khách đến và gọi một tô cháo. Vẫn như thế, chị chạy đến chỗ nồi cháo và thực hiện các động tác quen thuộc. Hai vợ chồng ông khách ăn xong, trả tiền và ra đi. Chị bán hàng hỏi:
- Khi nào chú thím về bển?
- Ngày mốt.
- Nếu năm tới chú thím có về chơi ghé đây ủng hộ con nhé!
- Ừ.
Trời vần vũ nhưng cuối cùng không mưa. Những người khách cứ vào rồi ra. Những tia nắng cuối ngày cũng thưa dần. Trong con hẻm nhỏ ấy chỉ có giọng chân chất của chị bán hàng và những người khách. Dù vậy, con đường lớn luôn có tiếng xe, tiếng còi in ỏi, thỉnh thoảng làm những người đang trong quán giật mình.
Thursday, June 7, 2007
Mưa Sài Gòn
Một sáng nọ T nhận được tin nhắn qua điện thoại. Nội dung thế này: "Anh oi, chieu mai, 6:00, em moi anh cafe nhe! Vui long hoi dap som cho em biet". Thì ra đó là tin nhắn từ H, một người đẹp mà T biết cách đó đã gần 4 năm rồi trong một lần hội nghị khách hàng của công ty T tại khách sạn Equatorial.
Đó là một một buổi chiều, trong một khách sạn lớn như thế không thể biết được lúc đó ngoài trời có nắng hay không nữa. Khi T đang ngồi bàn việc với mấy đồng sự và vài cô người mẫu đã đến sớm thì có một cô gái chạy đến trông đang rất vội. Trong làn dan trắng như hoa bưởi và mái tóc đen dài quá vai với những lời chào rất lịch sự T cũng đoán biết đó là người mẫu. Một chút bối rối tự nhiên, H cho biết từ trường học chạy qua vội quá nên quên cả đem theo lược chải tóc. Biết là H đang cần chiếc lược để chuẩn bị cho buổi hội nghị, T đã vội lấy từ túi mình chiếc lược mà lâu nay anh ta vẫn mang theo để chăm sóc cho mái tóc không bao giờ chịu nằm yên của mình. H cảm ơn rối rít và chạy vào phòng trang điểm. Khi trở lại, H đưa lại chiếc lược và cảm ơn lần nữa, nhưng T đã vội ngắt lời: "Em cứ giữ hộ anh nhé, anh đã không nghĩ là mình sẽ lấy lại đâu". H nhanh nhảu lấy cái hộp nhỏ, có lẽ hộp đựng đồ trang điểm, bỏ chiếc lược vào: "Vậy em sẽ để nó ở đây để mỗi ngày đều nhìn thấy nó nhé!". Họ nhìn nhau, và cười.
Thế rồi họ chẳng gặp gặp lại nhau trong suốt hơn một năm sau đó cho đến cuộc triển lãm hàng điện tử tại Trung tâm triển lãm quốc tế Tân Bình. Khi đó H đang làm tại một gian hàng máy ảnh. Lúc ấy cũng gần đến giờ cơm trưa rồi. Quá bất ngờ và xúc động, cái vẻ ân cần và vui tươi của H lần đầu tiên được T nhìn thấy, đáng yêu hơn T đã từng nghĩ rất nhiều. Qua vài câu trò chuyện, H bảo: "Anh đừng về nhé, ở đây ăn trưa với em đi, lâu lắm mới gặp lại anh mà". Được người đẹp quan tâm thế T cũng vui lắm, nhận lời ngay. Nhưng cuối cùng thì họ cũng không ăn cơm chung được với nhau vì H thì không được ra ngoài trong khi gọi cơm vào thêm cho T thì cũng không được. T đành ra về với số điện thoại và nickname của người đẹp.
Chỉ hai lần gặp gỡ đơn giản như thế, nhưng cái dáng xinh xắn và giọng ngọt ngào trìu mến của H cứ hay đến với T trong những giấc mơ. T bắt đầu gọi điện cho H nhiều hơn, chỉ đơn giản là để nghe được giọng nói của cô bé. Đến một ngày đầu tháng 11, T nhận được tin nhắn của H rằng: "Ngay 19/11 sap toi la sn em, anh nho tang em con gau bong thiet to de em om nhe!". Vốn trước giờ T chưa bao giờ biết mua quà tặng ai cả ngoại trừ mua hoa hay quà tặng thầy cô nhân ngày 8-3 hay 20-11, mà kể cả khi ấy T chỉ là người quyết định còn việc làm thế nào thì luôn có những cô bạn bên cạnh thu xếp mọi việc. Vậy rồi ngày 19-11 cũng đến mà T vẫn chưa tìm đâu ra chỗ để mua chú gấu bông cho người đẹp, chỉ đành gọi cho bưu chính nhờ chuyển cho H một giỏ hoa chúc mừng.
Từ đó, mỗi năm họ đều gặp nhau vào ngày mùng năm tết âm lịch tại nhà H. Đúng là mỗi năm chỉ gặp nhau đúng một lần vào ngày đó và câu chuyện của họ cũng chỉ xoay quanh việc học, việc làm. T cũng có chút kiến thức về bói toán nên lần nào gặp H cũng bảo xem cho cô một quẻ. Năm sau gặp thì cô bé lại bảo là năm trước xem quá đúng.
Nhưng mà những lần đúng đó thì chẳng thấm vào đâu cho đến đầu năm nay khi T cầm tay H thật lâu và không muốn phán câu gì cả. Đến khi người đẹp năn nỉ quá T đành phải nói thật:
- Trong năm nay, đến khoảng giữa năm em phải quyết định một việc hệ trọng.
- Việc gì hả anh?
- Anh rất mong là anh nói sai, nhưng chuyện tình yêu của em phải được quyết định.
- Em không hiểu - H tròn mắt, nhìn T với vẻ rất nhạc nhiên và một chút tò mò - Anh làm ơn nói rõ ràng chút nữa được không?
- Em sẽ phải quyết định lấy một người hoặc là mãi chia tay với một người.
- Bằng cách nào anh đoán biết chuyện này? - H càng ngạc nhiên hơn.
- Em hỏi làm gì? Quan trọng là chuyện đó sẽ xảy ra hay không thôi. Định hỏi đặng ăn cắp nghề của anh à? - T cười, nữa đùa nữa thật.
- Không phải, chỉ là em muốn biết anh chỉ đoán chơi như thế hay điều đó có thể hiện gì trong bàn tay của em hay không thôi mà. Nói em nghe đi rồi anh kể anh nghe một chuyện.
- Được rồi, vậy thì không giấu em nữa. Nhìn đây này - T đưa tay H lên cao, gần về phía người đẹp và chỉ vào giữa lòng bàn tay H - ở đường tình duyên của em có nút thắt, ở khoảng này thì đúng vào giữa năm này. Hiểu chưa?
- Cảm ơn anh - H có vẻ hơi buồn, không tròn mắt và tự nhiên như lúc nãy - Lâu nay em chợt nhận ra rằng anh luôn hiểu đúng về em, kể cả những việc tưởng như đùa thế này mà anh nói cũng không sai.
- Vì anh luôn nghĩ về em, và luôn mong những điều tốt đẹp cho em. Nhưng em nói kho sai ở đây là ý gì? - Bây giờ đến lượt T ngạc nhiên.
- Em biết nói ra sẽ làm anh buồn, nhưng cũng muốn cho anh biết. Anh có chắc là anh muốn nghe không?
- Đương nhiên rồi. Có thêm một dịp để hiểu em thì sao anh lại không nghe chứ? Vả lại anh cũng muốn biết thực sự anh nói đúng được bao nhiêu mà - T tỏ ra vô tư, nhưng không giấu được chút lo lắng đang hiện lên trong lòng.
- Vậy em nói đây. Đến tháng 5 này em sẽ phải quyết định hạnh phúc cả đời mình. Anh có lời khuyên nào không?
- Hạnh phúc của em phải do em chọn lựa. Thực sự anh không muốn chuyện ấy xảy ra, nhưng anh biết không thể làm gì khác.
Câu chuyện đến đấy. Sau vài phút im lặng thì họ cũng nói ba điều bốn chuyện gì đấy, rồi cũng chia tay. T về nhà, cảm thấy đang mất mát cái gì đó không rõ.
Và nay, khi nhận tin nhắn này, T nghĩ ngay đến việc H mời dự lễ cưới của người ta vì bây giờ là cuối tháng 4 rồi mà. Sau tin nhắn hồi âm không thấy H phản hồi gì, T gọi cho H và xin dời cuộc hẹn sang ngày thứ 4, tức sau đó 2 ngày.
Rồi thứ 4 cũng đến.
T đến điểm hẹn thì nhận được tin nhắn là H sẽ đến trễ 15 phút. Rồi họ vào quán, chọn một góc thoáng mát và yên tĩnh. Trong khi T đang nhìn thật kỹ để đoán xem là mình có đoán sai không thì H lấy trong giỏ ra quyển sách.
- Anh cho em gửi lại anh quyển sách. Cảm ơn anh nhiều lắm, nhờ quyển sách này em đã hiểu được nhiều điều.
- Oh, thì ra em hẹn anh chỉ để trả sách thôi sau? Anh không nhớ là đã cho em mượn. Anh còn tưởng em khách sáo đến nỗi mời đám cưới mà cũng hẹn ra quán sang trọng thế này - T có vẻ bối rối, nhưng cũng không bỏ thói quen hay nói đùa.
- Còn lâu mà anh, tại lâu nay không gặp anh nên cũng muốn gặp, và tiện thể gửi lại anh quyển sách.
- Công việc của em dạo này thế nào? Có thăng chức nữa hay không mà thấy em vẫn có vẻ mệt mỏi của người đầy trách nhiệm thế?
- Thăng chức thì không, nhưng chgỉ từng này cũng đủ mệt mỏi rồi anh à - H nhắm mắt lại và lắt đầu - Mà thôi, anh đừng nói chuyện công việc ở đây nữa đi. Cho em thoải mái tí.
T im lặng, nhìn vẻ mặt H có vẻ xanh xao đi. Khi hai bờ mi không còn khép lại thì trong khoé mắt kia bổng long lanh và gợn sóng. T chưa bao giờ nhìn thấy điều đó ở H cả.
- Anh có bao giờ ra một quyết định, rồi sau đó phải ân hận về nó hay không?
- Làm người mà em, không phải bao giờ cũng ra những quyết định đúng đâu. Những nếu không bước về phía trước thì cũng không thể xoay trở quá khứ được. Chỉ có cách là làm sao để có càng ít những quyết định như thế - Lại tỏ ra triết lý, nhưng T bắt đầu cảm thấy chút gì đó không ổn.
- Vậy anh sống và phải làm mọi việc là cho ai?
- Người ta sinh ra vốn mang trên mình các mối quan hệ, nào là ông bà cha mẹ, nào là anh em vợ chồng, nào là bạn bè đồng chí. Vì vậy mặc dù ai cũng muốn sống và làm mọi việc cho chính mình, nhưng chỉ những người ích kỷ mới làm được điều đó. Những người có đạo đức và nhân cách thì hầu hết sống cho người thân và những trách nhiệm mà mình mang nặng. Có những lúc họ phải hy sinh lợi ích của mình vì trách nhiệnm đó.
- Vậy anh có bao giờ thấy mệt mỏi không?
- Đời vốn là nơi không phải để sung sướng an nhàn rồi. Phải luôn vận động, mệt mỏi là không tránh khỏi. Nhưng sao em lại hỏi anh những chuyện cao xa như thế?
- Vì em đang rất mệt mỏi, em cảm thấy sau tất cả những cố gắng của mình không có gì cho mình cả. Em cảm thấy bất hạnh - Những giọt nước đang long lanh trong mắt của H.
- Anh thấy em là người hạnh phúc. Người ta nói hạnh phúc là có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu và có điều gì đó để hy vọng. Em đang có rất nhiều việc để làm, và những việc đó luôn thành công. Em có người để yêu và tình yêu đó cũng sắp thành tựu. Em đang có nhiều hy vọng cho một tương lai tốt đẹp, có rất nhiều người muốn mang lại cho em. Em thử nói xem em có hạnh phúc không?
- But I you don't know that thereis something wrong with my marriage - H là người rất giỏi tiếng Anh, thỉnh thoảng vẫn hay như thế.
- But, what is it?
- The marriage was decided by my parents. The groom is not the person I love.
T thở dài, im lặng rất lâu. Trong khi đó những giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi má của H. Lòng T nhói đau, cảm thấy như mình có lỗi, cảm thấy một nỗi buồn khó tả.
- Em cũng không biết vì sao em lại nói với anh chuyện này. Thật lòng em chưa bao giờ tâm sự với ai nhiều như thế ngoài anh ấy. Nhưng em luôn cảm thấy anh là người mà em tin tưởng nhất, là người mà em có thể tâm sự mọi chuyện. Anh cũng đừng nói cho ai biết chuyện này nhé. Em cũng không bao giờ khóc trước mặt ai, ngoài anh ra.
- Anh hiểu mà. Cảm ơn em đã tin anh.
Chuông điện thoại reo và T đành xin lỗi vì đã đến giờ hẹn với một người bạn để giúp cô bé ôn bài thi. Họ hẹn gặp nhau vào một dịp khác. T lên đường đến chỗ hẹn.Khi đến nơi, trời đổ mưa, cơm mưa to như trút nước và kéo dài đến gần nửa đêm. Đường Sài Gòn ngập gần như suốt đêm ấy.
Tuesday, May 29, 2007
Hai Tuần
Có một đôi trai gái nọ quen nhau, đúng ra là yêu nhau. Nhưng anh chàng ấy có thói quen xấu là tình cảm rất nồng cháy nên thông thường họ không phải chỉ gặp nhau vào cuối tuần hay cuối tháng mà cứ hai hoặc ba ngày là anh chàng đến thăm hoặc dẫn cô gái đi chơi.
Một hôm nọ, cô gái thủ thỉ với chàng:
- Anh biết không? Em rất sợ một điều.
- Điều gì vậy? Em có thể nói cho anh nghe chứ?
- Em nghe người lớn bảo rằng khi yêu nhau người ta không nên gặp gỡ nhau thường xuyên. Vì như thế sẽ làm tình yêu phai nhạt sớm. Em cũng thấy có nhiều người yêu nhau đã sớm chia tay nhau cũng vì lý do tương tự. Cho nên em rất sợ chuyện ấy rồi sẽ xảy ra giữa anh với em. Bởi vậy em có một mong muốn không biết anh có đồng ý với em không?
- Những gì em mong muốn anh sẽ cố làm bằng được mà. Em nói đi!
- Em cũng rất nhớ anh mỗi ngày, và cũng biết là anh cũng nhớ em. Nhưng anh không nên đến thăm em thường xuyên. Khoảng hai tuần, hoặc có thể lâu hơn một chút mình sẽ gặp nhau. Có như vậy tình yêu của anh và em chắc chắn sẽ không nhanh phai nhạt như người ta vẫn thấy.
Thấy vẻ lo lắng và những lời ngọt ngào của cô gái, chàng trai không biết làm gì hơn. Và có lẽ cũng vì chiều chuộng nàng nên chàng trai cũng ậm ừ chấp nhận.
Thế rồi sau đó chàng không đến thường xuyên như trước đây mà cứ đúng hai tuần chàng mới đến một lần.
Rồi cái hai tuần thứ nhất qua đi, cái hai tuần thứ hai cũng qua đi trong êm ái.
Đến cái hai tuần thứ ba, cũng như mọi khi, chàng trai đến nhà trọ của nàng. Nhưng đến nơi chàng mới biết là cô gái đã dọn nhà đi nơi khác. Cái duy nhất mà nàng còn để lại cho chàng là số điện thoại của nơi ở cũ.
Vừa buồn, vừa lo lắng. Chàng trai đến siêu thị, cái nơi mà nàng vẫn thường làm việc mỗi chiều để tìm. Và rồi cũng được biết nàng không còn làm việc ở đó nữa.
Hai tháng sau, anh chàng nhận được một bức e-mail viết rằng:
"Chao anh,
Anh di cong tac ve roi a? Anh that hu lam, ve ma cung khong chiu dem tham em. Anh lo cho cong viec va gia dinh anh chu dau co quan tam den em. Thoi thi anh di ma lo di, tu nay anh khong con phai ban tam gi den em nua."
Vừa giận mình, vừa cảm thấy hoài nghi. Chàng trai viết trả lời, kể lễ sự tình với tất cả tình yêu thắm thiết của mình. Nhưng bức e-mail ấy vẫn "sao chưa thấy hồi âm". Chàng quyết định thêm địa chỉ e-mail của nàng vào Yahoo! Messenger của mình.
Vào một đêm, chàng lên mạng trò chuyện với những người bạn. Thấy nick của nàng sáng, chàng vồn vã hỏi thăm. Nhưng sau dòng chữ "Em da lay chong, anh ay rat thuong em" thì cô gái không trả lời bất kỳ câu hỏi nào nữa.
Labels:
chuyện tình,
messenger,
sao chưa thấy hồi âm
Phía Sau Sự Im Lặng
Mấy năm trước có một chàng trai, là chuyên viên Marketing của tổng công ty, sau một chuyến công tác quen một cô gái là nhân viên CSKH của một công ty con. Sau vài lần gặp nhau, cả vì công việc lẫn những cuộc trò chuyện riêng tư, anh chàng đã phải lòng cô gái. Nói trắng ra là anh ta yêu cô ấy, có lẽ vì sự dịu dàng, biết quan tâm đến người khác của cô, cũng có lẽ vì nét duyên dáng với cái lún đồng tiền nho nhỏ trên nụ cười của cô ấy.
Khi công ty tổ chức chương trình đi bộ gây quỹ chăm lo đồng bào nghèo, cô ấy đã song hành bên anh chàng, và ai cũng cho rằng họ là một đôi rất đẹp.
Người hạnh phúc nhất có lẽ chính là anh chàng ngốc ngếch đó khi nghe cô gái bảo: "Nếu không phải vì anh, em đã không tham gia hôm nay".
Sau đó người ta thường xuyên thấy họ cùng đi ăn vào những buổi chiều, và cũng thường là một cặp trong một số lần họp mặt bạn bè của họ. Cuối năm ấy, khi cô gái sắm sửa quà gửi về quê ăn tết thì họ cũng đi chung với nhau, và anh chàng cũng chính là người đưa cô ấy ra tận bến xe gửi quà cho người quen.
Một hôm nọ, có lẽ vì tình yêu của mình không thể kìm nén được, anh chàng mời cô gái đi đến một quán cà phê trên tầng thượng của một toà nhà trung tâm thành phố. Đó là đêm trăng tròn. Uống được vài ngụm cafe, anh chàng bắt đầu bày tỏ tình cảm của mình:
- Em biết không? Cũng đã lâu lắm rồi anh không hề biết mắc ở là gì. Nhưng từ khi gặp em, có nhiều điều muốn nói mà anh cứ cảm thấy bối rối khi đứng trước em để rồi cũng khôn thể nói gì. Nhưng điều đó cũng thật đơn giản mà lại có thể làm thay đổi cả cuộc đời anh. Anh muốn nói rằng anh yêu em. Anh mong rằng em sẽ đón nhận tình yêu của anh chứ?
Một chút lặng yên bối rối, rồi cô gái cũng thỏ thẻ:
- Anh là người tốt mà bất cứ cô gái nào cũng mong muốn được đón nhận tình cảm của anh. Với em, em sau tất cả thời gian cùng chia sẻ mọi việc, em nghĩ rằng em không cần nói gì nhưng anh đã hiểu tình cảm của em dành cho anh như thế nào mà.
Không có sự chắc chắn nào, nhưng cách trả lời của cô gái làm cho anh chàng cảm thấy hạnh phúc, dù là một hạnh phúc không được định nghĩa bằng lời được. Kết thúc cuộc trò chuyện ấy, họ ra về, anh chàng đưa cô gái về tận nhà và quyến luyến một lúc trước khi ai về nhà nấy.
Rồi cái tết cũng tới nơi. Trước khi lên tàu về quê, cô gái có gọi điện thoại chia tay và gửi lời chúc đến gia đình anh chàng. Khi đến quê, cô gái cũng không quên bảo cho chàng biết để an tâm. Và những ngày ấy mỗi tối họ đều tâm sự với nhau qua điện thoại.
Mấy ngày tết rồi cũng hết. Khi những cánh mai vàng tả tơi trong nắng mới thì anh chàng cũng không còn nghe tin tức gì của người con gái mà anh ta trao trọn trái tim tình. Những cuộc gọi không thưa máy, những tin nhắn không hồi âm và những bức e-mail không hồi đáp.
Và rồi một ngày đẹp trời cuối tháng giêng, anh chàng nhận được một tin nhắn dài lắm. Nội dung đại loại là "Nhung tin nhan cua anh, nhung e-mail cua anh em deu nhan duoc, nhung em ko dam hoi am, em ko muon lam anh dau long. Nhung em cung ko muon lam anh ay dau kho. Va em da chon lua, mong anh hieu va dung goi hay nhan tin cho em nua".
Hai tuần sau đó, anh chàng nhận được thiệp hồng có tên cô dâu rất quen thuộc.
Ngày ba má đến
NGÀY BA MÁ ĐẾN
Tôi mới đi làm về, nghe mẹ tôi bảo là có cô T nhắn là mai cô ấy sẽ đến vào buổi chiều để gặp tôi. Thì ra là cô bé T, một người bạn mà hơn 2 năm trời tôi với cô ấy không liên lạc với nhau. Tôi không khỏi ngạc nhiên khi bổng nhiên cô ấy tìm tôi. Trong bụng tôi đinh ninh là chắc cũng phải có chuyện gì đây, nhưng quả thực tôi không biết đó là chuyện gì.
Thế là cái ngày mai mà cô ấy hẹn cũng đã đến. Chiều hôm ấy tôi cũng mới đi làm về là đã thấy cô ấy ngồi đợi tôi. Vẻ mặt buồn buồn, nhưng mà cô ấy luôn thế mà. Cũng chính nét buồn buồn làm cho cô ấy có nét duyên ngầm và cũng phù hợp với tính tình hiền dịu của cô ấy. Tôi còn nhớ cách đây nhiều năm bà con, bạn bè còn ghép đôi cho tôi với cô ấy với lý do là "trai tài gái sắc". Nhưng mà ai nói gì thì nói, lúc ấy đúng ra nếu tôi không đang để ý một người bạn của cô ấy thì chắc chuyện không đến nỗi như bây giờ. Dù sao thì lúc ấy chúng tôi đều mới lớn cả, nếu có gì cũng chỉ là cảm giá mến nhau mà thôi.
- T đến lâu chưa?
- Cũng mới đây thôi. Khoảng 15 phút.
- Tôi xin lỗi, vì kẹt xe quá tôi về hơi trễ tí.
- Không có chi, cũng là tôi làm phiền H đấy thôi.
- Uống tí nước rồi nói chuyện vậy, đợi tôi cất cái cặp đã.
Chúng tôi vẫn thường nói chuyện với nhau theo kiểu xưng tên như thế vì chúng tôi từng học chung trường chung lớp, và tất nhiên là cùng tuổi nữa. Sau khi thay bộ đồ đi làm xong, tôi chậm chạp hớp ngụm nước. Trong lúc ấy vẻ mặt cô ấy trông đang lo âu chuyện gì nên tôi cũng cảm thấy chút căng thẳng.
- Hôm nay đến chơi với tôi, chắc là T cũng có việc gì định kể tôi nghe đó chứ?
- Ừ, cũng có ít chuyện nhờ H giúp đây. Nhưng chắc nên đi ra sau vườn nói chuyện cho mát mẻ H hén!
- Ô kê
Trước khi chúng tôi không liên lạc với nhau thì cô ấy và P, một đứa bạn chí cốt của tôi, hay đến nhà tôi chơi lắm nên cô ấy biết khu vườn nhà tôi cũng rộng rãi. Cô ấy vẫn bước chậm từng bước rất cản thận. Có lẽ da thịt phụ nữ thơm hơn nên có mấy con muỗi cứ vo ve theo cô ấy mà không để ý tới tôi. Điều lạ hơn mọi khi là cô ấy không hỏi này hỏi nọ mà im lặng đếm từng bước. Đến một bóng dừa, tôi đứng lại.
- Coi T kìa! Có việc gì thì cứ kể tôi nghe đi. Cứ nín thít thế này thì ai biết đâu mà lần?
- .....
- Nói thiệt với T là tôi cũng cảm thấy khó chịu khi nói chuyện một mình lắm đấy.
- Hôm kia ba má tôi có xuống đây. Mới về hôm qua.
Cô ấy nghỉ học sớm mà tôi cũng chẳng biết lý do gì. Sau đó nghe nói cô ấy xuống Thành phố làm công nhân bên Việt Thắng. Và không lâu sau cũng có được một căn nhà ở Thủ Đức. Khi tôi xuống Thành phố học thì cũng cố tìm một người đồng hương, và đó là lý do tôi gặp lại cô ấy.
- Ba má xuống thì chắc là có đem quà bánh cho. Vậy nên vui chứ sao buồn hiu vậy?
- Quà bánh gì đâu. Thậm chí còn ....
- Còn gì? Theo kinh nghiệm của tôi thì cha mẹ cũng hay nhắc nhở con cái chuyện chồng con gì đấy. Mà rồi vậy thì thường thôi có gì đâu mà buồn?
- Nếu chỉ là nhắc nhở thôi thì ai nói làm gì. Đằng này...... ba má tôi bảo tôi về quê lấy chồng.
- Ừ, vậy lại càng vô lý. Con gái lớn lên ai mà chẳng mong lấy được một tấm chồng. Nếu thế thì lại càng phải vui chứ sao lại buồn?
Cô ấy không trả lời. Nước mắt đọng ở khoé mắt. Cô ấy ngước nhìn ra xa về phía mặt trời đang ngã màu vàng như một quả cam khổng lồ bên kia con sông nhỏ. Tôi cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu. Chợt tôi phát hiện ra rằng những thông tin tôi có được không ủng hộ cho giả thuyết là cô ấy có ai đó để yêu ở quê nhà. Vả lại, với vẻ đẹp của cô ấy thì chắc hẳn những chàng trai được mong đợc có lẽ là một anh chàng nào giàu có ở Sài Gòn, hoặc chí ít thì cũng là một người đang trên đường đi tới sự thành đạt nếu là người ở quê.
Nghĩ đến đây tôi cảm thấy tội cho cô ấy. Nhưng vẫn vờ như không hiểu gì, tôi hỏi tiếp:
- Rồi T đã đồng ý chứ?
- Không.
- Sao vậy? Tôi nghĩ anh chàng nào có gan đi hỏi cưới T chắc hẳng cũng là con nhà khá giả, và chắc người ta cũng là thể hiện thành tâm thành ý của họ mà.
Vẫn không trả lời. Tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng kêu khẻ từ những chiếc lá khô dước chân cô ấy, giống như âm thanh mà người ta có thể nghe thấy nếu đi vào vườn cây sau một cơn mưa. Mọi thứ xung quanh vẫn im lặng, những giọt nắng cuối ngày cũng bắt đầu thưa dần.
- Nếu cảm thấy ngại trả lời thì tôi sẽ đưa ra một số đáp án. Và T chỉ cần lắc đầu hay gật đầu là được. Nếu không thì tôi cũng chẳng biết T muốn gì và tôi nên làm gì nữa. Ô kê?
- Hm.
- T không đồng ý vì người ấy nghèo khó?
- (Lắc đầu)
- Vì người ấy xấu trai?
- (Lắc đầu)
- Vì người ấy nhỏ tuổi?
- (Lắc đầu)
- Vì T không yêu anh ta?
- Hm
- Tôi hiểu rồi. Theo T trả lời thì lý do duy nhất là vì tình yêu. Vậy nếu chỉ đơn giản là vì không yêu thì có sao đâu. Anh ta đủ tuổi, gìau có, đẹp trai và lại đi hỏi cước T thì cũng chứng tỏ là người ta yêu T. Việc còn lại là hãy tập yêu anh ấy đi. Chỉ cần thêm chút thời gian thì mọi việc sẽ tốt đẹp thôi.
- Không thể tập được. Tình cảm không phải đơn giản như H tưởng đâu.
- Tất nhiên là tôi không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm rồi. Nhưng nếu như vậy hoá ra T nhờ sai người rồi thì phải.
- Tôi nghĩ H cố tình không hiểu thôi. Nhưng nếu không nhờ H thì tôi biết nhờ ai bây giờ?
- Thôi được rồi. Vậy vấn đề ở đây là chuyện tình cảm của T. Nếu không tập được thì cũng có một số lý do. Tôi hỏi và T chỉ có việc ừ hoặc không.
- Ừ.
- T chưa biết yêu?
- Không
- T đang yêu một người khác?
- (Gật đầu)
Thì ra mấu chốt vấn đề lại ở đây. Đúng là cũng khá rắc rối. Tôi cứ thấy giống như phim hay tiểu thuyết vậy vì tôi chưa bao giờ lâm vào cảnh ngộ thế này.
- Vậy thì cứ nói thẳng với 2 bác là xong chứ gì?
- Nói làm sao bây giờ? Trong khi người ấy không hề biết tình cảm của tôi dành cho người ta. Và ba má tôi cũng không hề biết anh ấy là ai. Hơn nữa dù cho có biết đi nữa thì cũng không hy vọng gì. Điều mà tôi cần là cách để tôi trả lời cho ba má tôi đừng buồn tôi thôi.
- Được rồi. Trả lời thế nào thì quả là tôi không biết. Nhưng có một nguyên tắc mà tôi nghĩ là T nên biết và khi ấy T sẽ có câu trả lời thích hợp. Đó là cha mẹ nào lo cho chuyện hôn nhân của con cái cũng vì mục đích lớn nhất là mong muốn cho con mình được hạnh phúc. Đừng quan tâm tới chuyện yêu ai, lấy ai mà chỉ cần T tin chắc rằng việc yêu người đó, lấy người đó làm cho T cảm thấy hạnh phúc nhất thì không ai có thể bắt T thay đổi nguyện vọng của T được. Tuy nhiên, chúng ta đã lớn rồi, và bất cứ quyết định nào chúng ta cũng phải chịu trách nhiệm với nó chứ không ai khác chịu trách nhiệm thay mình được. Hãy suy nghĩ kỹ những gì tôi nói rồi T sẽ tự biết cách làm thế nào cho tốt nhất.
Labels:
bạn bè,
chỉ có bạn bè thôi,
chuyện tình,
học trò nghèo
Subscribe to:
Posts (Atom)