Showing posts with label thơ. Show all posts
Showing posts with label thơ. Show all posts

Friday, June 3, 2011

Con Sáo


Cái buổi sơ giao quá trớ trêu
Em đâu có nghĩ tới tình yêu
Mỗi ngày anh ghé, dăm câu nói
Em nghĩ là không phải quá nhiều

Mỗi khi gặp gỡ thấy anh cười
Còn bảo rằng em rất rạng ngời
Em giúp anh xua bao mệt mỏi
Cho lòng anh ấm lúc đơn côi

Rồi một ngày kia anh ghé qua
Bảo rằng anh đến lúc đi xa
Thiệp hồng anh gửi mời em đến
Em vẫn cười nhưng thiếu nét hoa

Rồi suốt mấy ngày chẳng thấy anh
Em về thao thức mấy năm canh
Mừng vì anh sắp nên giai ngẫu
Nhưng đến chia vui lại chẳng đành

Cái tuần định mệnh ấy qua đi
Anh ghé thăm em như mọi khi
Lại hỏi em rằng sao chằng tới
Em cười: không có bạn cùng đi

Anh đã đền em một bữa trưa
Cũng là bữa tiễn với là đưa
Lần đầu anh nói nhiều như thế
Trưa nắng mà lòng em chợt mưa

Rồi anh đi biệt từ hôm ấy
Em biết rằng anh chẳng trở về
Công sở đông người nhưng lạnh ngắt
"Nỗi buồn chim sáo" mỗi em nghe

Con sáo lòng em nay đã xa
Năm dài tháng ngắn biết đâu mà
Yêu thương em vẫn chưa lần nói
Hờn tủi tự mình tự xót xa

Hai thu cũng đã chóng trôi mau
Con sáo ngày xưa biệt xứ nào
Em đã hai mùa như chiếc bóng
Tìm vui trong hạnh phúc thương đau

Sáo hỡi, nhiều rồi những đắng cay
Mong anh hạnh phúc ở lồng tây
Đã mòn mỏi lắm bao nhung nhớ
Thôi hãy cho mình chút đổi thay



Wednesday, April 8, 2009

Tàn Duyên

Một mối duyên hờ thoáng bổng tan 
Không xa xôi quá cũng không gần, 
Hai chiều ly biệt, rồi ly biệt 
Không luyến, không lưu, chẳng ngỡ ngàng

Thursday, February 5, 2009

Nữ Ma Đầu

Thoáng bóng hàng cây quái vật chi
Ồ, hai con gấu ngộ là ghê
Thân mang cặp tỉnh lê sao nổi?
Chân tượng, tai trư cũng giống hề
Cặp mắt lim dim đôi hạt lúa
Đôi môi chúm chím cặp tàu ghe
Thân cao thước mốt ngang mười tấc
Nguớc mắt nhìn mây mí mỡ che

Dáng thục thịch coi mòi lún đất
Thế mà thêm cái mặt hay nghênh
Dung nhan đẹp tựa chằn tinh
Cái lưng bộ ván cái mình con voi
Mũi hang động đôi môi cái máng
Mắt hạt tiêu cái trán trận tiền
Nhủ thầm "mình đẹp như tiên,
Mấy chàng công tử mới quen được mình"
Trời sanh vậy cũng đành chịu vậy
Chằn với tinh có mấy người ưa
Cuộc đời lúc nắng khi mưa
Nay sao kẻ đón người đưa đâu rồi?

(TGTHK, 1994)

Saturday, October 25, 2008

VƯỜN THƠ


TẶNG ANH thanhha2510 Oct 19 2005, 08:51 PM 

Tặng anh này,vô vàn dòng nước mắt
Em khóc ròng từ cay đắng tuổi thơ
Khóc cho mình trong đau đớn ,dại khờ
Trong cô đơn ,trong bao điều khao khát
Tặng anh này ,một bàn tay khô ráp
Từng chăn trâu cắt cỏ ở chốn quê
Từng nhọc nhằn nơi thành phố làm thuê
Bàn tay em sinh ra từng mềm mại
Tặng anh này,mái tóc thề con gái
Dãi nắng nhiều nên đã ngả vàng hoe
Mái tóc em hương đồng nội đáng khoe
Ch­ưa từng chạm một bàn tay kh­éo l­éo
Tặng anh này,một làn môi khô héo
Trong xô bồ vẫn lành lặn ,trinh nguyên
Tuổi thơ ngây ch­ưa kịp biết làm duyên
Son mờ chưa che hết màu tái được
Tặng anh này,một bờ vai gầy guộc
Chưa một lần được một cánh tay ôm
Những khi anh thấy yếu đuối,đau buồn
Vai em để nước mắt anh thấm đẫm
Tặng anh này,một con tim say đắm
Mới rộn ràng ,khao khát nỗi niềm riêng
Chưa trao ai lời thương nhớ thiêng liêng
Chỉ biết lặng thầm "gửi hương cho gió"
Tặng anh này ,cả tấm lòng em đó
Anh xa xôi ơi có dám nhận không?
Thật lòng hay chỉ một chút chơi ngông
Anh cũng hãy tìm em trong ảo giác
Tặng anh này một nụ cười ,ánh mắt
Nét vô t­ư ,trong trắng vẫn vẹn nguyên
Tặng anh này,ảo ảnh một con thuyền
Đưa anh đến những bến bờ hạnh phúc.

TRỞ LẠI VƯỜN THƠ Nov 14 2005, 12:42 PM

Hôm nào tôi đến vườn thơ
Trồng hoa một đóa đợi chờ tri âm
Ngày qua tháng lại âm thầm
Hoa trồng một đóa vẫn cam một mình
Ngước nhìn mây trắng trời xanh
Ngân lên một khúc nhân sinh hửng hờ
Hôm nay trở lại vườn thơ
Hoa trồng một đóa vẫn như ngày nào
Bổng nghe tiếng gió từ đâu
Nhẹ nhàng cũng đủ xôn xao mảnh vườn
Trăng khuyết thì trăng lại tròn
Lá vàng rụng xuống cây còn chồi xanh
Cảm ơn ngọn gió mát lành
Cho hoa một đóa thêm cành thêm hoa

GỬI LẠI VƯỜN THƠ thanhha2510Nov 16 2005, 08:23 PM

Hôm nao lê bước vẩn vơ
Vô tình lạc đến vườn thơ nhà ng­ười
Chỉ là vị khách không mời
Cả gan buông lại vài lời ngô nghê
Chủ nhà nay đã trở về
Thấy lời chọc ghẹo có chê hay cười?
Vườn thơ nh­ư lại gọi mời
Biết đâu may mắn gặp người tri âm
Tôi là cái bóng lặng thầm
Nên chưa có chỗ ươm mầm thơ xanh
Chỉ là cánh khói mong manh
Đâu xứng ngọn gió mát lành người ơi
Những gì tôi trót tặng người
Chắc thuê hay mượn được rồi phải không ?
Thôi tôi về với mùa đông
Dừng chân đây mãi sợ lòng vấn vương
Xin cho gửi lại chút hương
Xin đừng trách kẻ tình vương vãi tình.

BƯỚC PHIÊU DU Nov 17 2005, 12:35 PM

Vườn ai thấp thoáng bóng người
Từ đâu lại đến, đến rồi đi đâu?
Không là ngọn gió phương nào,
Sao đi đi mãi chẳng bao giờ dừng?
Mong manh cánh khói lưng chừng
Dù bay nhưng cũng đã từng ghé đây.
Xin ghi nhận những lời này
Ngùi ngùi cúi mặt chia tay bạn lòng
Thu tàn lại đến mùa đông
Xuân đi hè đến vẫn mong bạn hiền
Cảm ơn một mối kỳ duyên
Vườn hoa một đóa hàn huyên một mình
Cũng là một kiếp phù sinh
Loài hoa một đóa cũng đành một thôi.

GỬI AI

Một chút tình riêng xin gửi ai
Đường đời đôi ngã trót chia hai 
Bao năm thương nhớ thôi đành vậy 
Một bước ra đi chẳng đoái hoài. 

Một chút yêu đương tôi gửi người 
Đường đời thăm thẳm mấy chia phôi 
Không cần ngoảnh lại nhìn nhau nữa 
Dẫu lắm tương tư cũng thế thôi. 

Một mảnh tim khô gửi tặng nàng 
Đò tình một chuyến lỡ sang ngang 
Xin đôi mắt ấy mang vào mộng 
Trở giấc đêm đêm khỏi ngỡ ngàng. 

Một khối tương tư xin gửi em 
Đêm này, đêm nữa, biết bao đêm? 
Mang nhung nhớ ấy kê làm gối 
Ghép xót xa kia phủ thế rèm. 

(TGTHK 04/02/2005) 



Sunday, August 17, 2008

Chiều mưa

Một mình đưa mắt qua song cửa Mây khóc cho rơi giọt vắn dài Đã mấy hôm rồi cơn nhỏ lớn Cao xanh bi lụy bởi vì ai! Một trời xam xám mấy tầng mây Sấm sét vang rền khắp đó đây Cành lá xác xơ, cơn gió lạ Quả hoa rơi rụng, lốc đâu về! Một cánh chim xa, bay lạc lõng Giữa trời chưa biết sẽ về đâu Vì chưa tổ ấm cho ngừng nghỉ? Hay bởi nhờ mưa chia nỗi đau?