Trong cuộc sống đời thường, có những phút giây thoáng qua nhưng vết tích trong lòng là vô tận, có những chuyện như tiểu thuyết nhiều chương hiển hiện mỗi ngày
Cũng đã hơn hai năm rồi tôi và anh ấy không gặp nhau lâu nhiều dù gần đây thỉnh thoảng tôi và anh có đi ăn trưa chung và cũng chỉ hỏi thăm nhau vài câu về công việc. Những lần như thế tôi cũng chẳng có thông tin gì mới để nói với anh ngoài việc khảo sát, nghiên cứu và đầu tư mở mang thêm chuỗi cửa hàng của mình. Anh thì cũng không có gì đáng để khoe ngoài những biến đổi liên tục của thị trường và tình hình của công ty. Cứ như thế nên gần như anh và tôi cũng đều đoán được câu trả lời khi hỏi thăm nhau về công việc. Duy có điều là gần như không ai chịu chia sẻ về đời sống tình cảm của mình cho người kia ngay cả khi được hỏi han nồng nhiệt. Nhưng rồi cũng chẳng hiểu vì sao mỗi khi được anh ấy mời ăn trưa hay uống nước thì tôi cảm thấy vui vui và muốn thu xếp tốt nhất để không phải nói lời từ chối. Có lẽ đó là một thói quen đã được tạo ra từ cách đây nhiều năm, từ những ngày mà tôi vẫn thích mỗi ngày được vào làm việc gần anh, được giúp anh những việc lặt vặt cho đến tối và được anh trả công bằng một chầu trà lipton với đĩa khoai tây khoái khẩu của tôi trên tầng thượng thương xác tax hay bằng một chầu ốc lề đường dành cho sinh viên giống bọn tôi.
Hôm nay cũng là một ngày bận rộn của tôi như bao nhiêu ngày khác, nhưng thấy anh online trên Yahoo và cũng chiều rồi nên tôi chào hỏi anh vài câu.
- Anh khỏe không?
- Cảm ơn em, anh khỏe. Công việc làm ăn của em tốt chứ?
- Cũng bình thường thôi anh. Chưa nói là do tình hình kinh tế chung nên cũng có chút khó khăn.
- Dù tình hình thế nào đi nữa thi người ta cũng phải ăn với mặc. Em không phải lo lắng gì, nhanh thôi mà.
- Năm nay anh kế hoạch của em là thắt lưng buộc bụng, cố gắng duy trì được hiện tại, giữa được nhân viên là tốt rồi.
- Xưa đến nay có gì em không làm được đâu! À, mà còn chuyện kia thế nào rồi em? Có tiến triển gì chưa?
- Cũng vậy thôi anh. Hôm nào có dịp gặp nhau thì em nói cho anh nghe, giờ trên mạng bất tiện. Còn anh thì sao? Không lấy vợ đi, già rồi còn gì?
- Sẽ lấy thôi, không sớm thì muộn mà. Giờ em đang làm gì đó?
- Em đang giám sát mấy cửa hàng, cũng không quan trọng gì.
- Vậy có muốn uống ly trà lipton và kể anh nghe chuyện của em không?
- Không phải anh đang ở công ty sao?
- Anh đang ở ngoài quán Zenta nè.
- Anh dám trốn việc ra ngoài chơi hén!
- Ừ, nhưng mà mấy giờ em ra được ?
- Anh đợi em chừng ba mươi phút, được không?
- Anh sẽ về lúc tám giờ ba mươi. Nếu em ra sớm thì có nhiều thời gian, còn ra trễ thì sợ kể không hết chuyện thôi. Trong thời gian đó anh vẫn làm việc của anh.
- OK. Thống nhất vậy đi. Năm giờ em tới.
- OK.
Lại một lần nữa thôi hầu như không hề có ý định từ chối lời mời của anh, vẫn là một thói quen khó bỏ. Thế là tôi xếp máy vàp giỏi và đẩy xe ra ra, chạy một mạch đến chỗ anh đã nói. Quán cà phê này ngay giữ trung tâm, cũng khá đẹp và nhiều người thích. Tôi thì ít khi chọn quán này, chỉ vì không muốn bất tiện cho anh nên tôi mới phải chiều thôi. Những nơi mà anh và tôi từng đến là những quán có khung cảnh thiên nhiên, có nước chảy, có hoa cỏ và có những ngọn gió trong lành, và nhất là có những bản nhạc xưa, êm, nhẹ để không quá ồn cho những lời tâm sự. Quán này thì không được như thế, và tôi cũng biết anh không thích nó lắm cho việc thưởng thức mà hẳn là anh vừa mời khách ở đây. Anh có sở thích là ngồi chỗ cao. Hễ đến chỗ nào có nhiều tầng thì anh tìm đến tầng cao nhất để ngồi trên đó. Vì vậy cũng không khó mấy cho tôi khi tìm anh mà không cần phải tốn tiền điện thoại khi quán này chỉ có một tầng lầu. Mặc dù tầng lầu có hai phòng, nhưng vì anh không hút thuốc nên tôi nghĩ anh phải ngồi đâu đó trong phòng có chữ "No Smoking". Anh đang ngồi ở phía gần cái điểm gốc của wi-fi trong quán, gần cửa sổ và hướng ra giếng trời của quán có những cây xanh và dây leo. Anh cũng không khác mấy so với xưa, vẫn nét mặt khắc khổ dán đôi mắt vào màn hình máy tính với những con số và chữ.
- Chào anh.
- Chào em. Sao em biết anh ngồi đây hay vậy?
- Hên xui mà.
Anh cẩn thận gấp cái máy tính lại để lên trên cạnh tường nhô ra chỗ ghế ngồi. Hai tay chống cằm nhìn tôi. Tôi gọi một ly lipton nóng rồi ngồi xuống phía đối diện.
- Đáng lẽ anh sẽ bảo em ngồi cùng bên với anh. Nhưng chắc biết là không được nữa rồi nên thôi.
- Biết thân vậy là tốt. Tha cho tui đi ông.
- Không biết tha thế nào và tại sao, trừ phi anh biết quyết định của em mới đây. - anh vẫn hay đưa đẩy bằng những câu nói hay dài dòng như thế, hơi tây tây và khách sáo, nhưng cũng có khi ngược lại tuỳ theo tâm trạng của anh.
- Cũng không có gì đặc biệt. Nếu không có gì thay đổi thì em sẽ mời anh dự đám cưới em trước khi đám cưới anh.
- Chúc mừng em - giọng anh như một ông già, không mấy nhiệt tình.
- Có gì đâu, anh mới đáng chúc mừng đó. Chúc mừng anh nhé, cuối cùng cũng có người chịu làm vợ anh rồi! - tôi chìa tay ra phía anh để bắt tay, nhưng anh cười rồi cầm tay tôi đặt xuống bàn.
- Em tưởng anh tệ đến nỗi không có ai yêu sao? - anh cười nhẹ, chỉ đủ hở vài cái răng.
- Không phải tệ mà là hiếm có cô nào dám có gan để làm vợ anh.
- Làm vợ anh cần gì gan? - anh trố mắt ra vờ như không hiểu.
- Cần chứ, còn cần thêm bản lĩnh nữa để có thể cột chân ai lại không cho anh thả đi lung tung.
- Em thiệt là....
Bị tôi chọc vào chỗ yếu, anh lắc đầu, vẫn với nụ cười khó hiểu, hơi chua chát. Rồi như một lúc chùng lại trong cuộc nói chuyện, anh nhìn xa xa ra phía những dây leo. Tôi cũng nhìn theo, và cũng không chọc anh nữa. Nhìn trong ánh mắt anh tôi biết anh có tâm sự gì đó muốn nói, có điều là cũng không dám chắc sau ngần ấy thời gian thì những tâm tình của anh thường liên quan đến chuyện vui buồn trong công việc hay không bởi nghe nói anh đã đổi chỗ làm, chắc cũng tốt hơn để khoe hơn là than vắn thở dài. Anh quay lại nhìn tôi, nhấp chút trà đá rồi nói tiếp.
- Em biết anh có ấn tượng gì với nơi đây không?
- Chuyện ông ông biết làm sao hỏi tui? - tôi vẫn hay phản ứng kiểu trẻ con như thế, và những khi bên anh tôi vẫn thích làm trẻ con trừ phi có những chuyện thật sự cần thiết.
- Tại quán này, cách đây vài năm, vào một buổi chiều, có một người tâm sự với anh trong nước mắt về một chuyện tình ngang trái. - anh kể chuyện hay có dây có nhợ như thế, và thường hay liên quan đến phụ nữ. Lần này thì đoán được ý của anh nên tôi xen vào.
- Rồi người đó bây giờ sao rồi?
- Lấy chồng rồi. Chắc là đang hạnh phúc. Mà phụ nữ cũng lạ. Khi buộc phải thay đổi nợ duyên họ khóc, họ buồn, họ chán, họ đau khổ. Nhưng không được mấy ngày thì họ cũng nhanh chóng quen với tình duyên mới và chẳng có gì có thể níu kéo chân họ.
- Ý anh là từ đó đến giờ anh không gặp người ta phải không? - nghe giọng anh đều đều như thế tôi đoán mò.
- Ừ. Đã không hề gặp. Có nói chuyện qua mạng vài lần, nhưng không nói được bao nhiêu. Cô ấy có nói là để hôm nào thu xếp được sẽ mời anh cà phê. Nhưng rồi từ đó về sau trốn mất, gọi không nghe máy, nhắn tin không trả lời. Đúng là phụ nữ.
- Phụ nữ thì sao chứ? Phụ nữ tụi tui tất nhiên không thể giống đàn ông, càng không thể đa tình giống như anh, gặp ai cũng không tha - Được cơ hội, tôi lại tấn công chỗ yếu của anh.
- Em nghĩ cứ như ai gặp anh cũng yêu anh hêt vậy. Anh đâu có cái phúc đó.
- Đúng rồi. Không phải ai cũng vậy, nhưng trường hợp này thì khác.
- Khác thế nào em?
- Anh quên rằng cô ấy là bạn học của em. Tuy tụi em không chơi thân với nhau nhưng cũng không phải là không có dịp để hiểu tính nhau. - tôi nhìn thẳng vào mắt anh - Anh có biết vì sao cố ấy không muốn gặp lại anh không?
- Theo kinh nghiệm của anh thì chắc hẳn là người ta sau một cuộc thay đổi và tìm thấy hạnh phúc thì người ta chẳng cần bận tâm đến những chuyện trong quá khứ, những người đã từng chia sẻ tâm sự với họ khi họ gặp khó khăn hay đau khổ.
- Anh thiệt là... - nghe giọng anh chua chát trách móc, tôi nữa bực mình nữa cũng cảm thấy buồn cười, nhưng cũng quen rồi nên tôi cũng tìm cách giải thích cho anh hiểu - Anh cứ tưởng ai cũng là người xấu xa cả sao? Sao anh không tự xét lại mình đi. Anh có biết chính vì tính của anh nên cô ấy không dám gặp anh không?
- Vì anh sao? - hai con mắt hình viên đạn của anh cũng cố tròn ra như để cho thấy sự ngạc nhiên - Tính anh thế nào? Anh còn nhớ những lần trò chuyện anh đều giữ khoảng cách đúng mực, không làm gì thất lễ mà.
- Đúng rồi! Anh không làm gì sai, anh cũng không nói gì sai. Nhưng anh có nhớ là có lần anh làm cho cô ấy khóc trước mặt anh không?
- Thì... - anh ngập ngừng, như vừa nhận ra điều gì đó, rồi lại giải thích - Thì đó là lúc cô ấy buồn, phụ nữ được quyền khóc khi buồn mà. Trong hoàn cảnh lúc ấy tưởng nếu anh là cô ấy thì chắc cũng khóc thôi.
- Ừ, đúng ra anh không nói sai, cũng không làm sai. Nhưng mà anh có biết anh luôn nói, luôn thể hiện sự quan tâm mà đáng lẽ người ta phải nhận những điều đó từ người yêu hoặc chồng mình. Anh có biết những sự quan tâm của anh làm cho người ta tự cảm thấy có lỗi không?
Nghe tôi nói có lý, anh lặng im trong chốc lát, lại nhìn xa nhìn gần. Vẫn cái gương mặt hay trầm ngâm và đôi mắt suy tư đó mà trước đây tôi vẫn gặp gần như mỗi tuần. Những khi ấy có nhiều hơn một chuyện để nói mà nhiều khi anh cũng không chịu tự nói cho đến lúc tôi hỏi đến. Ngày xưa, lúc quen anh tôi vẫn có thói quen xấu là hay lục trong tin nhắn của anh những tin anh nhắn cho người khác, những tin nhắn mà tôi nghĩ anh chỉ có thể nhắn cho mình tôi thôi. Lần thứ nhất tôi không nói gì nhiều ngoài câu "em cứ tưởng tất cả tin nhắn đó là anh nhắn cho một người chứ". Với người thông minh như anh tôi nghĩ anh sẽ hiểu tôi muốn gì và nếu tôi có chỗ đứng trong tim anh thì hẳn anh không để chuyện như thế tái diễn. Vậy mà lần thứứ hai, cũng là lần cuối cùng, đó là vào một ngày mà người ta gọi là lễn tình nhân, anh đưa tôi đi đến quán cà phê tôi thích tặng tôi một món quà nhỏ xíu mà nghe nói là anh đã để dành bấy lâu nay cho tôi. Và vì ngày đặc biệt này anh mới tặng cho tôi. Lúc đó tay tôi đang cầm chiếc điện thoại của anh với những kiểu cách nhắn tin thật tình tứ, và như thường lệ, cho rất nhiều nguời. Tôi thực sự không chịu nỗi sự trăng hoa của anh, tôi thực sự cảm thấy đau lòng, cứ như anh cố tình không hiểu lòng tôi. Vậy mà anh đang làm gì cơ chứ? Anh đang tặng tôi món quà ngày tình nhân, một gói quà có in hình trái tim. Và tôi đã từ chối một cách nhẹ nhàng rằng "em không thích những kẻ đa tình". Rồi chúng tôi chia tay từ đó. Nhưng mà hình bóng anh cứ bám theo tôi. Cả mấy năm trời tôi không thể đến với một người con trai khác. Tôi vẫn luôn theo đuổi sự hoàn hảo, tôi không muốn đến với một người mà trong tim tôi còn chỗ đứng của anh, trong đầu tôi còn có thói quen nghĩ đến anh mỗi khi tôi vui buồn bất chợt. Còn anh thì sao? Anh dường như không hề biết điều đó. Sau hôm ấy anh không thèm gọi điện thoại hay nhắn tin gì cho tôi, anh cứ làm như tôi là người có lỗi. Cũng chẳng biết tôi có thể tha thứ cho anh nếu anh lại gọi tôi chăng, nhưng tôi vẫn mong nhận được tin gì đó từ anh.
- Em có bao giờ tự thắc mắc là vì sao anh lại như thế không? - có lẽ thấy tôi cũng không nói gì nên anh lại vẽ chuyện. Anh vẫn hay làm thế, vì đó là một phần trong thói quen của anh, hơi mang tính công việc một chút.
- Thắc mắc làm gì chứ. Con trai ai cũng như ai, thấy con gái là nhào tới thôi. Mà không, anh khác người ta.
- Khác thế nào?
- Người ta nhào vô cũng lựa người. Còn anh ai anh cũng sáp tới mà không cần biết trạng thái của họ ra sao. Gọi là "già hổng bỏ nhỏ hổng tha".
- Nếu hôm nay anh muốn nói với em một lần, về những lý do làm anh trở thành con người như thế thì em có tin không?
- Hên xui hà. Tùy vào việc anh có thành tâm khai báo sự thật hay không thôi. - tôi nói giọng nửa thật nửa đùa, nhưng cũng ngồi chồm về phía anh, nhìn thẳng vào mắt anh. Dù gì thì tôi cũng vẫn còn ấm ức vì những lần trước khi tôi nổi điên thì anh cũng im lặng chứ không thanh minh gì. Lần này anh bổng dưng tự đề cập đến chuyện đó tôi cũng mong có thể biết thực sự anh nghĩ gì.
- Không biết anh có từng kể anh nghe chuyện về gia cảnh của anh không?
- Có. Rồi có liên quan gì chứ?
- Vì hoàn cảnh anh phải mang nhiều trách nhiệm với những người thân trong nhà. Mười mấy năm qua anh sống trong nợ nần và sự lo lắng. Hầu như mọi người đều phụ thuộc vào anh đến nỗi anh không bao giờ nghĩ đến chuyện lấy vợ.
- Anh nói nghe ngược đời. Anh không muốn lấy vợ mà sao gặp ai cũng tán tỉnh vậy?
- Đó mới chính là vấn đề. Anh đã tưởng rằng những mối tình ngang trái, những cuộc tình tay ba, những khó khăn để đến với một người khi mình thích nhiều người sẽ giúp cân bằng làm mình không đến với một người nào được. Đó là cách giữ sự cân bằng.
- Bó tay. - tôi phát cười lên vì suy nghĩ rất buồn cười của anh, nhưng rồi cũng không cười được lâu vì chợt đôi mắt tôi ứa lệ. Không hiểu vì sao nhưng tôi không thể ghét anh mà ngược lại còn cảm thấy tội cho anh. Rồi nhìn thấy anh rất trầm tĩnh trước cái cười của tôi nên tôi cũng muốn xem anh giải thích gì thêm - Vậy tại sao bây giờ anh lại quyết định lấy vợ?
- Em biết rồi đó. Đối với người khốn khổ khốn nạn như anh thì điều quan trọng hơn hết khi đến với một người là phải có cảm giác an tâm rằng quan hệ đó nếu không giúp họ làm tốt vai trò của mình hơn thì chí ít cũng không có ảnh hưởng xấu đến quan hệ hiện thời của mình.
- Vậy anh nghĩ rằng tất cả cả những người anh từng quen thế nào? Anh nghĩ tất cả họ đều là những người ích kỷ, không ai biết quan tâm đến người khác như anh sao?
- Không phải vậy, mà là có những người rất tốt nhưng họ đã không phải là của anh. Còn những người khác thì.... - anh ngập ngừng, đó là cái cách rất quen mà anh thường bắt tôi phải thêm biết tự động thêm vào.
- Thì sao chứ? Anh cứ như là anh đã biết tất cả phụ nữ trên thế gian này vậy. Nhưng mà cuối cùng anh cũng sắp lấy vợ. Anh cho rằng đó là người duy nhất anh có thể tin tưởng sao?
- Không phải là duy nhất mà chính xác hơn là người đầu tiên cho anh có cảm giác rằng có thể hiểu và chia sẻ với anh những khó khăn trong cuộc sống.
- Hỏi thật nhé! Vậy anh đã từng nghĩ em là người thế nào? - nghe anh nói có vẻ như anh đã không hiểu về tôi giống như tôi từng hiểu về anh. Tôi cảm thấy thật bực mình.
- Em từng là người để lại ấn tượng rất tốt trong lòng người. Em từng là một cộng tác viên xuất sắc nhất và có tinh thần trách nhiệm nhất. Em là người luôn thành công trong mọi công việc. Em không phải là người quen sung sướng nhưng mọi chuyện đến với em rất dễ dàng. Và quan trọng hơn hết, em luôn đem lại cho anh cảm giác được an ủi, quan tâm. Dù cho hiện tại bây giờ có thể nào đi nữa thì anh vẫn không quên rằng em luôn có mặt khi anh cần. Kể cả trong những tình huống rất cấp bách mà anh không nghĩ là em có thể thu xếp được thì em vẫn có thể đến với anh. Anh cảm thấy mang ơn em về điều đó.
- Có gì đâu anh, dù chỉ là những người bạn bình thường thì khi họ muốn gặp mình chắc hẳn cũng cần chia sẻ gì đó mà. Huống chi là với anh, vốn có nhiều buồn vui.
Nói đến đây, cứ như có một không gian xa xưa nào đó hiện về giữa hai chúng tôi. Cả hai cùng im lặng nhìn nhau. Anh nhìn tôi với ánh mắt thật sâu như có pha chút hối tiếc muộn màng. Tôi nhìn anh với chút tình yêu chớm nở của cách đây nhiều năm, chút quý mến anh vì bản lĩnh của anh trong công việc, vì tình thương yêu anh dành cho gia đình mình, rồi chút bực mình vì tính trăng hoa bay bướm của anh. Tôi đã từng yêu anh đến nỗi không bao giờ có thể để anh một mình khi anh nói cần gặp tôi. Có những kỷ niệm rất ngọt ngào, hơi trẻ con và buồn cười nhưng làm cho người ta không thể nào quên được. Đó làm một lần anh hẹn đến đón tôi nhưng cuối cùng thì trời mưa nên anh đã không đến. Lần đó anh bị tôi trách làm chỉ vì một cơn mưa mà không giữ đúng lời. Vậy là lại có cơ hội cho anh chuộc lại lỗi lầm vì một lần khác anh đã đội mưa đến nhà tôi rất đúng giờ và tôi đã không thể không cảm thấy hạnh phúc khi trong một chiếc áo mưa đã có hơi ấm của anh. Có lẽ đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi cho phép mình được buông theo cảm xúc mà không phải nghĩ ngợi nhiều. Nhưng rồi tất cả đã qua đi, tôi vốn rất bướng và có nguyên tắc của riêng mình và không dễ dàng tha thứ cho những gì anh đã làm. Khi đến với anh tôi luôn giữ đúng mực, dù chưa bao giờ tôi nói rằng tôi yêu anh ấy nhưng tôi dành cho anh vị trí duy nhất trong lòng mình. Thật khó để nói rằng mình yêu một người, nhưng tôi có cách thể hiện mà chắc hẳn anh phải rất hiểu. Vậy mà anh lại xem tôi như một trong số những người khác. Những gì anh ấy dành cho tôi đều không phải là duy nhất mà cho rất nhiều người. Dù sao thì tôi vẫn mong có một cơ hội để làm rõ mọi chuyện, cho nên tôi cũng hỏi thêm anh một chút.
- Anh thật nghĩ rằng giữa gia đình và tình yêu chỉ có thể chọn một mà thôi sao?
- Anh từng nghĩ thế. Bây giờ có không nghĩ thế thì mọi sự cũng muộn màng rồi.
- Anh biết không? Em quý anh, mến anh và từng thương anh cũng vì anh là người sống cho gia đình mình. Em cũng có những người thân như anh và em cũng là người lo lắng cho họ. Em thừa hiểu anh lo lắng, quan tâm đến họ ra sao. Anh không thấy rằng em không bao giờ đòi hỏi ở anh bất kỳ thứ gì ngoài những giá trị tinh thần sao? Em có bao giờ buồn vì ngày tám tháng ba hay ngày sinh nhật của em mà em không nhận được bất cứ gì dù chỉ một cành hoa từ anh sao? Chẳng lẽ người thông minh như anh không thể hiểu được chút gì về những tình cảm chân tình như thế sao? Chẳng lẽ anh đợi người con gái nói họ đã yêu anh thế nào, thích anh thế nào và đã chia sẻ với anh thế nào thì anh mới chịu hiểu?
- Anh ... - anh lại ngập ngừng, nhìn tôi, rồi lại nhìn ra phía xa, như đang nhận ra điều gì đó. Tôi có thể nhận thấy nỗi buồn của anh trong ánh mắt, cả trong giọng nói không liền mạnh của anh. Trước đến giờ anh luôn là người thắng trong những cuộc tranh luận. Vậy mà giờ đây anh lại để nhiều khoảng lặng trong cuộc trò chuyện này. - Thực ra anh đã cảm nhận được tất cả chân tình đó, điều đáng buồn là đến khi anh nhận ra và quyết định dành hết tình cảm cho em thì đó chính là lúc em rời xa anh. Những cố gắng của anh đã hoài công vào ngày hôm đó.
Những lời anh nói như một con dao đâm vào tim tôi. Có lẽ sự hờn ghen với những tin nhắn đẩy đưa của anh đã che cả mắt tôi khi ấy nên tôi ghét anh đến mức không thèm nhìn thẳng vào anh để cảm nhận sự thành thật từ những lời nói của anh. Nhưng anh cũng thật tệ, không thèm giải thích cũng không thèm níu kéo gì để cho tôi luôn nghĩ mình đúng. Anh đã làm tôi bực, tôi buồn, tôi giận, để rồi bây giờ anh lại làm tôi đau lòng bằng những kỷ niệm xa xưa. Sau hơn ba năm trời chạy trốn cái bống của anh tôi mới bắt đầu cảm thấy tự tin đến với một người. Vậy mà giờ đây anh làm cho tôi muốn bật khóc tại đây. Nhưng thôi, dù sao duyên cũng đã tàn rồi. Anh cũng sắp có gia đình riêng của mình và tôi cũng vậy. Đến đây tôi muốn dừng lạim không cho mình sa đà vào quá khứ để làm khổ mình khổ người. Tôi lại hỏi thăm chuyện của anh.
- Nghe nói anh cũng sắp lấy vợ, vậy chừng nào đám cưới?
- Chắc là sau em.
- Chính xác là khi nào?
- Nếu không có gì thay đổi thì là bốn tháng nữa.
- Vậy anh chuẩn bị tới đâu rồi?
- Vẫn chưa chuẩn bị được gì.
- Anh đùa sao? Bốn tháng sẽ rất ngắn đó anh biết không? Người ta phải chuẩn bị rất nhiều thứ, có khi phải trước cả năm. Vậy mà nghe anh nói cứ như là anh chưa biết phải chuẩn bị gì cho đám cưới vậy?
- Biết chứ sao không. Thì cưới vợ cần có sính lễ, quần áo cưới, đám cưới.
- Trong mấy thứ đó anh chẳng chuẩn bị đước thứ nào sao? Ít nhất là anh đã phải có bông tai, nhẫn cưới cho cô dâu rồi. Đồ cưới thì có thể thuê, nhưng mà nếu đám ở nhà hàng thì anh phải đặt trước cả năm.
- Tất cả những thứ đó anh đã chuẩn bị rồi. Chỉ có một thứ quan trọng nhất là chưa có thôi?
- Đó là gì?
- Tiền.
Anh trả lời rất ngắn, rất gọn, và cũng không có ý định thêm bớt gì vào đó. Gần như cả đời anh bị ám ảnh bởi thứ đó. Mặc dù anh không phải là người cùng đinh mạc kiếp nhưng gần như chẳng bao giờ anh có tiền. Trong công việc anh là người cũng chức phận, trong ăn uống anh cũng là người tiện tặng. Anh không cờ bạc, hút xách, cũng không phải là người hay ăn nhậu. Vậy mà cứ như cái khốn cái khó vẫn đeo bám theo anh. Anh đã chẳng chuẩn bị gì cho bản thân mình mãi đến giờ này vẫn không có gì thay đổi. Tôi lại cảm thấy lo lắng cho anh. Liệu rồi anh sẽ sống như thế nào sau này đây, liệu rồi cuộc duyên của anh có đến được bến bờ hay không! Liệu rồi cô dâu tương lai của anh sẽ cảm thấy thế nào khi biết anh đang như thế này! Nghĩ đến đây tôi lại hỏi chuyện đến cô dâu của anh.
- Anh khó khăn như vậy rồi bạn gái anh thế nào? Chị ấy có chia sẻ gì với anh không?
- Có chứ. - anh trả lời giọng yếu ớt - Nhưng tất nhiên cũng trong giới hạn của mỗi người. Chắc em không biết đó thôi, bản thân nàng cũng có nhiều khó khăn mà. Vả lại đàng trai bao giờ cũng là người phải chịu khó hơn mà.
- Thời buổi này là thời buổi nào rồi anh? Đã xem là vợ chồng với nhau thì phải cùng cam cộng khổ. Nếu bên nào khá hơn kia thì phải tương trợ chứ, bất kể đó là bên đàng nào. Anh bày đặt sĩ diện chứ gì? Anh có nghĩ là nếu anh không nói cho cô ấy biết những khó khăn của mình, tự anh xoay trở, đến khi anh xoay trở không xong thì mọi chuyện đổ vỡ. Lúc đó anh có biết hậu quả còn tồi tệ đến mức nào không?
- Anh cũng liệu rồi. Anh còn bốn tháng để xoay trở. Nếu không thành thì anh cũng chuẩn bị tâm lý cho tất cả những chuyện tồi tệ nhất rồi.
- Nói chuyện với anh chỉ có tức thêm thôi. Anh xem hạnh phúc đời người như một thứ công việc, khi được thì làm khi không được thì nghỉ sao? Cứ cho là anh sao cũng được đi, còn cô ấy thì sao chứ? Cô ấy hẳn phải yêu anh rất nhiều. Khi đó người khổ chính là cô ấy kìa!
- Anh không bảo thế. Dù sao cô ấy cũng đã là người mà anh cho rằng rất thông cảm và chia sẻ với anh. Nếu đến một lúc cô ấy không còn như thế nữa thì tùy sự chọn lựa của cô ấy thôi. Anh cũng đã bảo cô ấy hãy chuẩn bị cho mọi tình huống rồi. Em biết cô ấy vẫn nói thế nào không? "Em biết anh làm được mà!" - anh cười, có vẻ hơi gượng gạo.
- Cũng mong cô ấy nghĩ đúng. Còn em đang thấy anh có nhiều việc làm không được rồi. Mà thôi, dù sao anh cũng hãy cố gắng, sống cho bản thân mình một chút. Hạnh phúc đời người không phải dễ dàng đánh đổi với bất kỳ thứ gì khác đâu anh! Dù chẳng còn là gì, nhưng đã gần mười năm rồi mình là bạn của nhau. Dù em sau này có thế nào đi nữa thì em vẫn làm bạn của anh, còn anh vẫn là người bạn tốt nhất của em. Nếu anh thấy có chuyện gì mà anh nghĩ em có thể giúp thì anh đừng ngại.
- Cảm ơn em, về tất cả. Nhưng liệu một bà chủ nhỏ sau khi có gia đình rồi thì có thời gian nào dành cho bạn bè hay không đây?
- Chắc chắc là sẽ có nhiều việc bận bịu. Nhưng thực ra em đã là người rất bận từ rất lâu chứ không đợi đến bây giờ. Vợ chồng thì là vợ chồng nhưng mà ai cũng có bạn bè, có góc riêng tư của mình chứ. Anh đừng quên rằng em không phải giống tất cả những người anh từng gặp đâu.
- Đúng rồi. Anh vẫn luôn dành cho em vị trí đặc biệt mà. Mong rằng em vẫn mãi là người bạn tốt nhất của anh.
- Anh cũng vậy.
- Cũng khuya rồi, chắc em còn ghé mấy cửa hàng chút phải không?
Tôi gật đầu, mỉm cười. Anh gọi nhân viên thu tiền đến, nhưng tôi đã nhanh chóng tóm lấy phiếu thanh toán. Anh nhìn tôi, cười và nói cảm ơn. Vẫn cái giọng nhẹ nhàng và dịu ngọt như trước đến giờ. Chúng tôi bước ra khỏi quán. Tôi lấy xe của mình còn anh thì ra đón taxi về hướng ngược lại với tôi. Không biết sau này mọi việc sẽ ra sao khi tôi và anh mỗi người đi một hướng của riêng mình nhưng tôi vẫn mong nhận được những tin tốt đẹp từ anh. Đường phố lúc này cũng vắng, trong tôi cũng có một khoảng tĩnh lặng. Lại một đêm tôi thức khuya hơn. Để đưa tiễn một cái gì đó ra đi, để lo lắng một chút cho những gì sắp đến.
Thoáng bóng hàng cây quái vật chi Ồ, hai con gấu ngộ là ghê Thân mang cặp tỉnh lê sao nổi? Chân tượng, tai trư cũng giống hề Cặp mắt lim dim đôi hạt lúa Đôi môi chúm chím cặp tàu ghe Thân cao thước mốt ngang mười tấc Nguớc mắt nhìn mây mí mỡ che
Dáng thục thịch coi mòi lún đất Thế mà thêm cái mặt hay nghênh Dung nhan đẹp tựa chằn tinh Cái lưng bộ ván cái mình con voi Mũi hang động đôi môi cái máng Mắt hạt tiêu cái trán trận tiền Nhủ thầm "mình đẹp như tiên, Mấy chàng công tử mới quen được mình" Trời sanh vậy cũng đành chịu vậy Chằn với tinh có mấy người ưa Cuộc đời lúc nắng khi mưa Nay sao kẻ đón người đưa đâu rồi?
Hiu hiu gió thổi trưa buồn
Đường quê vắng vẻ đầu thôn bụi mù
Cây cao vút mấy cành khô
Trời xanh xanh thẳm lững lờ mây trôi
Một vầng mây trắng mà thôi
Cõi trần hun hút nắng trời úa cây
Cành rơi hoa rụng lá bay
Khẳng khiu, trơ trọi mặc ngày tháng qua
Chuông chùa vọng lại từ xa
Lung linh nắng cháy ngân nga giọng buồn
Đông qua cứ ngỡ đông còn
Xuân về sao vẫn tâm hồn cô đơn
(TGTHK, 1994)
Một buổi chiều với những cơn mưa rào rất miền Trung, người ta thấy có một cái dù bước rất vội vào quán nước. Họ nhìn quanh tìm một chỗ ngồi. Và rồi cuối cùng chọn một bàn ở một góc trên tầng lầu, phía ngoài sân, nơi có thể cảm giác được những hạt mưa lạc đường ghé qua mỗi khi gió thổi mạnh. Họ ngồi hai bên bàn, nhìn nhau, thật lâu, rồi cười và cuối mặt xuống trong phút chốc. Rồi người phụ nữ mở lời:
- Anh làm gì nhìn em dữ vậy? Thấy già, mập và xấu hơn trước nhiều lắm phải không?
- Đúng thì có tròn trị hơn trước. Nhưng có bao nhiêu đâu mà bảo là già là xấu. Anh thấy những nét duyên xưa vẫn còn nguyên đó, từ xa anh đã nhận ra thì chắc là không có gì đáng cho em lo ngại đâu.
- Anh thiệt là! Cứ vẫn thế chẳng thay đổi gì cả. Trông anh cũng có mập hơn trước, bớt đen hơn và lại trẻ hơn trước thì phải.
- Anh cũng mong thế. Nhưng mà trẻ hay già giờ này thì còn ý nghĩa gì. Mà chẳng lẽ sau ngần ấy năm không gặp với tất cả những thay đổi như giờ này mình mới nhau mà chỉ để nhìn ngắm khen chê nhau mãi thế này sao?
Rồi họ cùng nhau bật cười. Rồi lại im lặng. Rồi người đàn ông nói:
- Vậy là cũng hơn bốn năm rồi anh mới trở lại đây em nhỉ? Gặp lại cảnh cũ, ngồi cạnh người cũ. Chỉ có điều là không phải ngồi cùng bên mà phải ngồi đối diện nhau.
- Ừ. Cũng mau lắm anh hỉ? Anh biết không? Hôm trước nghe nói anh sắp ra đây mà em thật vui lắm. Cứ như là sắp gặp lại người thân của mình sau mấy mươi năm cách biệt vậy. Em cứ trông mãi cho đến giờ. Nhưng đã không thể đón anh ở sân bay.
- À. Cũng bình thường mà. Ngày trước khi anh ra sân bay em cũng không tiễn anh. Lúc đó mặc dù anh không mong em đưa tiễn gì cả mà chỉ muốn được nhìn thấy em và nói với em vài câu thôi.
- Anh lại trách móc em sao? Anh cũng biết hôm đó em định về gặp anh nhưng mà bạn em bị tai nạn em phải chăm sóc. Em không thể làm khác hơn mà.
- Thì nói vậy. Cũng chỉ là nhắc một lần thôi, vì nói cho cùng thì giữa anh và em cũng không có nhiều thứ để nhắc đúng không?
Người phụ nữ không trả lời câu hỏi đó, im lặng một hồi rồi lại hỏi:
- Em thật muốn biết bạn gái mới của anh. Trông cô ấy thế nào?
- Điều đó quan trọng với em không?
- Có chứ. Chắc hẳn cô ấy phải có gì đó hơn em nên mới chiếm lấy trái tim anh được. Nhưng em vẫn không tâm phục cho đến khi nào em biết rõ đó là gì.
- Chẳng ai chiếm lấy cả. Chỉ vì em đã không nhận nó thì nó phải thuộc về người khác thôi.
- Anh còn chối nữa sao? Nếu không thì vì cớ gì mà tự nhiên trong gần hai năm trời anh không gọi điện thoại cho em, cũng không có nhắn nhủ gì cả.
- Anh hiểu rồi. Vậy là lâu nay em vẫn nghĩ rằng anh không liên lạc với em là vì một người con gái khác sao?
- Không phải sao? - Người phụ nữ mở mắt thật to, nhìn thẳng vào người đàn ông như để tìm câu trả lời.
- Giờ này nếu giải thích thì cũng thể níu kéo được gì rồi. Nhưng mà anh không muốn em nghĩ về anh như thế.
- Vậy anh nói đi! Em nghĩ về anh thế nào đây?
- Được rồi. Anh nói vậy - người đàn ông thở dài. Năm đó, sau thời gian mà anh gọi cho em rất nhiều thì chi phí điện thoại cũng kha khá. Trong khi anh gặp khủng hoảng, cha anh bệnh không có tiền nằm viện. Em anh đi học đại học. Mẹ anh thì sức khỏe kém. Anh phải hạn chế tất cả mọi khoản chi phí có thể để xoay sở việc nhà. Mặc dù anh muốn gọi em cũng không thể lấy điện thoại công ty mà gọi được. Tiền lương của anh thì cũng đâu phải là quá nhiều.
- Sao lúc đó anh không nói cho em biết để em có thể gọi cho anh? - người phụ nữa như muốn hét lên, rướm nước mắt, nhưng không khóc.
- Em nghỉ anh có thể nói em nghe điều đó sao?
- Tất nhiên rồi.
- Không phải em là người khi lấy một người thì người đó phải có cuộc sống ổn định, có xe tốt, có nhà ở lớn sao?
- Sao anh có thể nghĩ vậy?
- Em có nhớ cái đêm cuối cùng gặp nhau, em bảo anh chở em đi chợ đêm. Rồi giữa chừng xe anh bị bể đạn, phải vào tiệm năn nỉ người ta sửa. Lúc đó mình ngồi uống nước chờ lấy xe, anh có hỏi em mơ ước lấy người chồng thế nào và câu trả lời của em là như thế đấy. Em thử nghỉ xem, một người con trai, chạy chiếc xe tàn, thu nhập hàng tháng không đủ xoay sở chuyện gia đình sẽ còn dám mơ ước được em yêu sao? Hắn đủ can đảm để bảo em rằng em gọi cho hắn vì hắn hết tiền sao?
Người phụ nữ im lặng, lắc đầu, không nói, nhìn ngoài mưa và cố nuốt vào cái gì đấy. Rồi cũng lấy lại giọng để tiếp tục câu chuyện:
- Anh biết em nghĩ gì lúc em nói câu đó không? Em thừa nhận rằng lúc đó em rất kêu ngạo. Nhưng với một người con trai cũng biết ăn nói, có công việc mà nhiều người mơ ước, có vai trò trong công ty, và mức thu nhập cũng không quá thiếu thốn thì em không nghỉ là dễ tự ái và phải gặp nhiều khó khăn như thế. Em nói câu nói ấy rất vô tư mà không hề biết là có ảnh hưởng tới anh. Vậy là em sai rồi sao?
- Em không sai. Vì em chưa gặp và chưa thấu hiểu rằng cuộc đời này không phải ai cũng lớn lên trong giàu sang và tự do như em.
- Nhưng anh thương em thì đáng lẽ anh phải nói cho em biết chứ. Anh thương em mà anh lặng lẽ tự ái rồi bỏ em. Anh có biết em cảm thếy thế nào không? Giống như một đứa trẻ bị đánh đòn mà không biết mình bị lỗi gì, một người tử tù mà không biết mình tội gì. - giọng người phụ nữ như nức nở.
- Nếu em thực sự cảm thấy vậy sao lúc đó em không gọi cho anh?
- Đúng là em có lỗi vì đã không gọi cho anh. Nhưng anh biết đó, dù em thương anh nhưng em vẫn còn chút kêu ngạo. Em đã nhớ anh và suy nghĩ rất nhiều trong thời gian đó. Nhưng một đứa con gái gọi cho một người con trai thì sẽ bị đánh giá như thế nào? Em đã nghĩ anh có người yêu khác. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra khi em gọi anh và anh nói rằng anh có người con gái khác rồi? Chẳng lẽ em phải van xin tình yêu của anh? Chẳng lẽ em lại bảo anh hãy bỏ cô ta?
- Rồi em quyết định yêu một người khác, như là để đáp lại cái điều mà em tưởng tượng?
- Không. Em đã không còn hy vọng gì ở anh và đã cố quên anh. Em đã mất hơn hai năm để cố quên anh. Rồi sao đó em mới quen chồng em bây giờ. Còn anh?
- Anh mãi bận rộn với công việc và gia đình. Rồi năm ngoái anh gặp vợ anh.
- Anh vẫn không muốn cho em biết cô ấy có điểm nào hơn em sao?
- Cũng không nhất thiết phải có gì đó hơn mới được đâu em. Cũng như em đã nói với anh khi anh gọi em lần đó thôi.
- Em đã nói gì với anh thế?
- Có một đêm, khi anh nhớ em thật nhiều. Anh đã cố gắng để gọi em và em nói là em đã lấy chồng. Anh hỏi người ấy chắc đẹp trai hơn anh, em nói không. Lại hỏi người ấy chắc giàu có hơn anh, em bảo không. Rồi hỏi người ấy lịch thiệp, phong lưu hơn anh, em cũng bảo không. Anh hỏi vậy nếu hông có gì hơn anh sao em lại bỏ anh mà lấy anh ta, em bảo vì một điều duy nhất, đó là anh ấy gần em hơn anh.
- Vậy bạn anh ở gần anh lắm hỉ?
- Thực ra không gần theo cách đó. Nhưng cô ấy gần anh trong tâm tưởng.
- Ý anh là sao?
- Ý anh là cô ấy không tạo ra cảm giác tự ti trong anh.
- Em hiểu rồi. Anh đừng nói thêm nữa.
Họ lại im lặng. Trời mưa to hơn. Những cơn gió hắt hơi nước vào làm cả hai cảm thấy lành lạnh. Cảm thấy sẽ đau lòng hơn nếu tiếp tục câu chuyện khi họ nhận ra rằng cái vỡ tan của cuộc tình đó gây ra bởi cùng một thứ, đó là sự giả định. Tất cả những đều là giả định để rồi họ tìm quên nhau vì những giả định không mấy tốt đẹp về nhau. Họ nhận ra rằng sẽ không thể sống với những giả định mà thỉnh thoảng cũng cần biết hy sinh cái tôi của mình để cảm nhận sự thật, vì sự thật khác xa so với giả định.
Tiếng gà gáy xa xa, từng hồi. Trong những quãng ngắt có thể nghe thấy tiếng lộc cộc của xe trâu, tiếng thình thịch của những bàn chân trần trên con đường mòn nhỏ nối xóm nghèo với cánh đồng xa đến tận biên giới. Cái se lạnh của trời khuya và cả nỗi lo lắng khi sắp đối mặt với cuộc thi quan trọng nhất trong một đoạn đường dài học tập đã làm cho cậu học trò nhỏ thức giấc. Dù sao thì tính ham ăn ham ngủ của tuổi mới lớn cũng còn đấy nên cậu bé không choàng dậy ngay mà nằm đó lắng nghe một ngày mới đang đến. Ánh lửa từ bếp sáng lấp loé qua vách nan trúc một màu đỏ nhạt, thỉnh thoảng bị khuất vì ánh đèn dầu gần hơn. Dưới bếp có tiếng lèo xèo quen thuộc. Cậu bé biết đó là mẹ đang chiên cơm cho mình ăn lót lòng trước khi đi thi xa. Bên chiếc bàn làm bằng gỗ ván ép đen và phồng lên từng chỗ cho quá cũ, người cha trong bộ bà ba trắng đang châm bình trà, cũng rất quen như mọi buổi sáng. Giọng người mẹ từ bếp vọng lên:
- Ông ơi! Ông coi mấy giờ rồi kêu con nó dậy ăn cơm rồi đi thi đi!
- Để cho nó ngủ thêm chút đi bà - giọng chậm rải đáp lại của người cha.
Rồi họ lại im lặng. Lúc sau người mẹ bưng một bát cơm chiên thật to từ bếp lên. Người cha lại hỏi:
- Bà có nhiêu tiền? Coi cho con để nó có tiền ăn trưa. Đường xa, chắc nó không thể về kịp vì còn thi buổi chiều nữa.
- Để tôi xem - người mẹ loay hoay tìm trong túi trước, túi sau rồi góp được cả thải bốn trăm đồng.
- Chỉ còn nhiêu đó thôi hả bà?
Hai người nhìn nhau, rất lâu, những giọt nước mắt lăn dài xuống đôi gò má xạm đen vì mưa nắng của người mẹ xuống chiếc áo bà ba đầy những mãnh vá dọc ngang. Người cha cuối mặt, thở dài, rồi cố nói trong lời nghèn nghẹn:
- Nhiêu đó thì làm sau đủ ăn một ổ bánh mì lạc bà!
- Tôi đã tìm hết trong nhà, chỉ còn vậy thôi.
- Bà vào kêu con dậy giúp tôi. Để tôi đi qua nhà chị tư mượn chút đỉnh. Nếu bụng không no làm sao con nó thi được.
Rồi người cha bước ra khỏi nhà, bóng mờ dần trong chạng vạng. Vài phút sau, nghe có tiếng người trò chuyện xa xa:
- Ai đó?
- Em đây chị tư.
- Có gì mà chú gọi tôi sớm vậy?
- Gọi chị dậy lúc này thật là không phải. Nhưng mà chị thông cảm vì thằng con em hôm nay nó đi thi. Vợ chồng em đang kẹt quá nên chị có lòng cho em mượn năm ngàn cho nó có ăn trưa. Vài bữa bán được vách em trả lại chị.
Rồi tiếng nhỏ hơn, khi người mẹ bước đến gọi cậu bé dậy ăn cơm. Cậu bé vờ như không nghe gì thấy gì, và người mẹ cũng không tinh ý đủ để nhận ra những vệt nước rướm trong hai con mắt của cậu con trai mình. Cậu bé ngồi ăn chừng vài muỗng lại uống miếng nước, cứ nghẹn mãi chứ không ăn nhanh như mọi ngày. Đang ăn thì người cha về đến, đưa cho người mẹ bốn ngàn đồng rồi bảo:
- Đột xuất quá nên chị tư cũng chỉ có chừng này, dù sau cũng hơn là mình có.
- Vậy đưa hết cho con nghen ông?
Không cần đợi trả lời, người mẹ đưa hết bốn ngàn tư cho con trai và dặn hãy giữ cho cẩn thận kẻo mất. Cậu bé đưa hai tay nhận số tiền rồi dạ một tiếng chứ cũng không nói gì. Rồi quay lại bàn, ngồi ăn tiếp những miếng cơm chiên còn lại, cứ nghẹn, rồi uống nước, rồi nghẹn, rồi uống nước.
Tiếng gà thưa dần, tiếng chân người nhiều dần. Cậu bé mặt áo trắng, quần dài, gom mấy giấy tờ cần thiết rồi dắt xe ra đường, vội vả khoanh tay thưa cha thưa mẹ đi thi. Thỉnh thoảng ngoáy đầu lại nhìn phía sau còn thấy cha mẹ mình đứng trông theo. Bây giờ thị cậu bé có thể khóc rồi. Trên con đường làng nhỏ hẹp, người người theo hướng Tây đến với ruộng đồng. Chỉ có chiếc áo trắng nhỏ ấy trên chiếc xe đạp cũ kỹ theo hướng Đông khuất dần sau những hàng tre trúc.
Tuần sau là có đại sự phải làm mà trong túi hắn chỉ có vài trăm ngàn còn trong tài khoản lương chỉ còn chưa đầy hai triệu bạc. Trong khi đó nhu cầu của đại sự đó là mười hai triệu đồng chưa tính những khoản đi lại và khám, xét nghiệm ban đầu. Hắn đang bối rối không biết làm sao, hắn biết nếu mở lời với vợ thì hẳn vợ hắn sẽ viện trợ ngay mà không chờ đợi. Nhưng cái sĩ diện của hắn quá to nên cứ mãi tính chẳng ra đường. Còn bảy ngày nữa thì hắn sẽ có tiền lương, nếu vắt hết cũng vừa đủ xoay sở cho việc ấy, còn lại có thể vay mượn bạn bè mà sống qua những ngày của tháng tiếp theo. Hắn nhớ là xung quanh có nhiều người bạn, nhiều người mà hắn nghĩ là vừa tốt lại vừa có khả năng tài chính tốt để cứu nguy cho hắn phen này. Hắn mở máy, tìm ra chữ N và gọi.
- Em nghe đây anh! - Đầu bên kia có tiếng một người phụ nữ trẻ có vẻ như còn chưa tỉnh ngủ.
- Anh xin lỗi vì hình như phá giấc ngủ trưa của em. Nhưng quả thật anh có việc cần em giúp đỡ.
- Anh đừng khách sáo, có gì nói em nghe đi!
- Sáng thứ hai anh có việc gấp và tốn khá nhiều tiền. Nhưng anh đang kẹt vì chưa tới ngày lãnh lương. Em còn tiền trong tài khoản thì chuyển cho anh mượn năm triệu tới cuối tuần anh chuyển trả lại em.
- Răng anh cần nhiều rứa? Em răng có sẵn số tiền nhiều rứa? Em mới lãnh lương nhưng cũng có việc rút ra xài hết rồi.
- Việc đột xuất nên anh không chuẩn bị kịp. Nhưng nếu em cũng kẹt thì thôi. Em cứ ngủ tiếp đi, để anh tự tìm cách. Dù sao cũn cảm ơn em.
- Rứa anh thử cách khác xem sao nhé. Bái-bai anh.
- Tạm biệt em.
Hắn im lặng hồi lâu. Đó là cái người luôn đối xử với hắn rất ngọt ngào và mỗi lần gặp hắn thì tỏ ra vui mừng như được món quà to lớn lắm. Cách đây không lâu, khi gặp nhau ngoài ấy thì người này thậm chí còn nói "Anh đi công tác hỉ? Có phải đi lại nhiều thì em để xe cho anh, anh cứ lấy mà chạy. Chịu khó mỗi ngày bỏ em ở công ty và chiều đưa em về nhà là được". Nghĩa tình đến thế đấy, dù hắn chẳng có nhu cầu đó nhưng lời nói ấy cũng làm hắn rất vui lòng. Nhưng lần này không giống thế.
Hắn lại nghĩ đến những người đồng nghiệp cũ, những người mà mỗi khi hắn túng thiếu cần giúp đở thì cho dù có phải trút cạn ví, rút hết tiền trong thẻ tín dụng cũng sẵn sàng giúp hắn. Ngay cả bây giờ họ vẫn thế, nhưng hắn đã không còn làm chung với họ nữa, và họ đều biết hắn ra đi làm chỗ mới với một hứa hẹn tốt đẹp, khá giả hơn. vậy nếu hắn lại nhờ họ việc này thì chẳng phải tự bôi nhọ công việc mới của mình. Rồi hắn nghĩ vậy hẳn những người đồng nghiệp mới sẽ có thể làm tốt hơn.
- Em nghe đây anh ơi!
- Giọng cô bé ngày ngày vẫn ngồi sát cạnh hắn, từng quan tâm đến cả nét mặt vui buồn và cả sự ăn uống đói no của hắn lại vang lên.
- Em đi công tác về hôm nào vậy? Em khỏe chứ?
- Dạ em về hôm qua anh. Anh có online thì tắt điện thoại đi em sẽ online nói chuyện với anh, để anh gọi di động tốn tiề lắm.
- Không sao đâu em. Cũng không có chuyện gì quá dài, nhưng anh có việc gấp mà anh biết em có thể giúp anh.
- Nếu em làm được gì cho anh thì anh cứ nói đi, đừng ngại!
- Sáng thứ hai anh có việc gấp và tốn khá nhiều tiền. Nhưng anh đang kẹt vì chưa tới ngày lãnh lương. Em còn tiền trong tài khoản thì chuyển cho anh mượn năm triệu tới cuối tuần anh chuyển trả lại em.
- Chết rồi anh ơi! Tiền em mới rút hết để gửi cho mẹ em đi mua đất. Còn có khoảng triệu rưỡi trong đó em có thể cho anh mượn. Số còn lại chắc anh phải hỏi bạn bạn khác.
- Anh cũng ngại phải vay cùng lúc nhiều người rồi lúc trả có khi quên lại bị nhắc ngại lắm. Nếu em đã nói vậy thì em cứ giữ đấy, để anh tìm cách khác.
- Vâng, nếu anh có gì anh cứ gọi em nhé. Em chào anh.
- Cuối tuần vui vẻ!
Những đồng sự mới của hắn hầu hết là con gia đình khá giả, hắn đã tưởng với điều kiện như thế hẳn không quá khó với họ. Nhưng xem ra chuyện này đã ngoài kinh nghiệm của hắn rồi. Xem như cũng hết cách. Hắn nghĩ mãi cũng không biết làm sao nên cuối cùng đành dẹp cái tôi qua một bên và nói vợ hắn biết tình hình. Vợ hắn đã khóc vì nửa thương chồng nửa giận chồng đã không tin tưởng mà chia sẻ với vợ. Rồi vợ hắn cũng tức tốc gửi khẩn cấp để giúp hắn.
Vài hôm sau, trong lúc hắn còn chưa tỉnh ngủ thì người nhà gọi về, bảo hắn là cần đem gấp thêm một tiệu đồng để đóng tiền cho kịp giờ. Trong khi nếu hắn đi thì đến nơi phải mất hơn một tiếng đồng hồ sẽ hỏng chuyện. Tạm quên những chuyện hôm trước, hắn nhớ đến một người cũng ở không xa nơi mà người nhà hắn đang đợi. Hắn mở máy tìm đến chữ T.
- Sao sáng sớm anh gọi em gấp vậy?
- Em đang chạy xe hả? Có dừng lại cho anh nhờ tí được không?
- Anh cứ nói đi! Không sao đâu.
- Người thân anh đang ở chỗ bệnh viện đại học y dược, đang cần một triệu gấp mà anh vào không kịp. Nếu em có cho anh mượn rồi chút anh vào trả cho em.
- Em có đây anh.
- Vậy anh cho em anh đến lấy nhé!
- Không cần đâu, bảo em anh đợi em chừng năm phút, em sẽ tới ngay. Em anh còn nhớ em không nữa hổng biết.
- Chắc chắn là nhớ rồi. Em tới nó sẽ gọi cho em.
- OK. Vậy anh cho nó số của em đi, em sắp tới rồi đó.
- Ừ, cảm ơn em.
Cô bé có chút vô tư khi không cần hỏi rõ lý do gì cả, cũng không cần người đến nhận mà đích thân mang đến tận nơi. Trong số những người hắn đã nhờ giúp thì cô bé này có thể xem là người nghèo. Cô bé vẫn đi làm với chiếc xe dream II mua cách đây lâu lắm chứ không được xe tay ga như bao nhiêu cô gái khác. Nhưng sự chân thành đã làm cho cô ấy giàu hơn hẳn nhiều người. Trước khi mang cặp đi làm, hắn còn gọi hỏi xem cô bé làm ở đâu để hắn ghé gửi trả tiền thì câu trả lời của cô bé thật đơn giản "Cứ để đó đi anh, khi nào tiện thể thì anh gửi lại em, không gấp gáp gì đâu". Hắn tự cười với mình và nghiệm ra nhiều điều.
Một mình đưa mắt qua song cửa
Mây khóc cho rơi giọt vắn dài
Đã mấy hôm rồi cơn nhỏ lớn
Cao xanh bi lụy bởi vì ai!
Một trời xam xám mấy tầng mây
Sấm sét vang rền khắp đó đây
Cành lá xác xơ, cơn gió lạ
Quả hoa rơi rụng, lốc đâu về!
Một cánh chim xa, bay lạc lõng
Giữa trời chưa biết sẽ về đâu
Vì chưa tổ ấm cho ngừng nghỉ?
Hay bởi nhờ mưa chia nỗi đau?
Một ngày cũng trôi qua và tôi cũng đang băn khoăn không biết rồi hắn có gặp gì bất ngờ nữa không. Thấy những thiệt thòi hắn phải cam chịu trong thời gian qua tôi luôn mong hắn có thể sớm có được hạnh phút, có được người để yêu thương và san sẻ. Tôi không biết nhiều về cô chị cũng như cô em mà tất cả chỉ đoán già đoán non qua những câu chuyện của hắn. Dù vậy, theo suốt diễn biến câu chuyện tôi thấy cô ấy đúng là người mà hắn thực sự thương yêu và ngược lại cũng cảm nhận được tình yêu mà cô ấy dành cho hắn. Có điều là tội nghiệp cho họ đã có quá ít thời gian bên nhau, rồi lo cho hắn không biết có được đón nhận người mình yêu thương trở về trọn vẹn như ban đầu. Họ xa lâu như vậy còn hai cô cậu kia thì bên nhau quá lâu, cái lối sống thực dụng của bọn trẻ bây giờ cộng với sự dễ giải trong quan điểm của người phương tây chắc hẳn không ít thì nhiều cũng để lại tì vết trong cuộc tình duyên ấy. Còn hắn, một người theo lối sống chuẩn mực, cố chấp và nghiêm khắc với quan hệ yêu đương không biết có đủ mềm dẽo để ứng xử những tình huống bất ngờ mà cô ấy có thể mang lại hay không. Sáng nay, là cuối tuần, hắn làm việc buổi sang còn tôi thì vẫn phải làm việc cả ngày. Tôi cũng không bận lắm nên tranh thủ hỏi thăm hắn vài câu để xem kết cuộc thế nào. - Ntk có đây không? - Vâng, tôi đây. - Nàng về tới nhà chưa? - Chưa, nghe nói còn đang ở sân bay quá cảnh. - Ntk đang ở đâu thế? - Đang ở đáy vực. - Ở đấy chắc có nhiều hoa thơm cỏ lạ nhỉ? - Cũng chưa biết. Tôi vẫn còn đang chơi vơi không thấy hoa cỏ gì mà đang phải đối mặt với nhiều lối rẽ khác nhau. - Vậy có muốn kể tôi nghe xem ngày hôm qua ntk đã làm gì không? - Vâng. Sau khi tôi trò chuyện với ntk tôi đã gọi điện thoại cho mẹ tôi và xin mẹ tôi đừng trách tội tôi vì đã không thể không nói lên sự thật. Mẹ tôi chỉ biết khóc và khuyên tôi hãy suy nghĩ cho thật kỹ để không làm khổ cả hai đứa. Tôi cho mẹ biết là tôi đã nghĩ rất kỹ và quyết không thể để mất nàng lần nữa. - Sao ntk không gọi cho cô ấy mà phải gọi cho mẹ? - Trong chuyện của tôi với nàng thì mẹ tôi là người hiểu nhất. Và đương nhiên có thay đổi gì trong cuộc sống của tôi thì mẹ là người đầu tiên chịu ảnh hưởng. Còn nếu như có thay đổi gì trong cuộc lương duyên của cô ấy mà lại có liên quan đến tôi thì hẳn ba má tôi cũng có thể trách mẹ tôi trước nhất. Vả lại tôi biết mẹ tôi thương tôi và ủng hộ tôi. - Rồi sau đó có nói chuyện với nàng không? - Không có. Vì nghe mẹ tôi nói nàng đi công việc gì đó với chị dâu. - Rồi ntk có về ngay không? - Lúc đó tôi nhờ mẹ tôi nhắn với nàng là nếu có về lên mạng gặp tôi một chút. Nhưng lòng tôi như lửa đốt, tôi chẳng chờ được nữa và cũng không thể làm việc được nên gọi cho sếp và xin nghỉ đột xuất vì có chuyện gấp trong gia đình. - Sếp nói thế nào? - Sếp hỏi là có chuyện gì có thể nói để sếp biết mà còn liệu cách giúp đỡ. Tôi bảo là việc này chỉ có thể bản thân tôi tự giải quyết, sau này sẽ kể lại sếp nghe sau. - Có vẻ sếp thương ntk quá nhỉ! - Vâng, sếp vẫn xem tôi như chị em, việc vui buồn cũng thường chia sẻ với tôi và ngược lại. Sếp bảo tôi có chuyện gì hãy suy nghĩ thật kỹ mà hành động, đừng quyết định vội vàng. Cần thiết cứ gọi cho sếp để được giúp đỡ. - Vậy ntk về có gặp được nàng không? - Tôi về được lúc sau nàng mới về đến, rồi thấy chị dâu ôm nàng còn nàng thì nhìn tôi mà nước mắt hai hàng. - Tôi tưởng nàng sẽ chạy đến ôm ntk mà khóc chứ. Rồi ntk làm sao nói chuyện với nàng? - Một lúc sau chị dâu lại đi công việc, nàng nắm tay tôi và dắt tôi lên sân thượng sau nhà. - Ntk thiệt tệ. Tôi tưởng ntk phải là người dắt nàng đi chứ. Rồi ntk có nói lên lòng mình cho nàng biết không? - Khi lên đấy nàng hỏi tôi sao về sớm vậy. Tôi bảo là có nhiều việc còn quan trọng hơn việc làm. Rồi tôi ôm lấy đôi vai của nàng, nói rằng tôi yêu nàng và nếu nàng trở lại tôi sẽ mở vòng tay đón nàng về với tôi. - Chắc nàng khóc nhiều lắm? - Không. Ngược lại, khi tôi nói xong thì nàng cười. - Trời ạ! – phản ứng của cô ấy thật quá kỳ lạ. Thường thì khi hạnh phúc bất ngờ dễ làm cho người ta bật khóc, đàng này cô ấy lại cười, cái cách phản ứng chưa từng biết. Tôi lại lo không biết cô ấy cười vậy là ý gì – Vậy rồi nàng nói gì? – lần này tôi hỏi cho chắc ăn chứ không đoán nữa. - Nàng bảo tôi nếu yêu nàng thì cố gắng làm tốt, học giỏi và chờ cô ấy thêm hai năm. - Sao lại là hai năm? - Vì nàng đã định là năm 25 tuổi mới lấy chồng. Nhưng… - Lại có chuyện gì nữa à? - Nhưng bổng nhiên nàng quay mặt ra sau vườn nhìn về phía xa xăm và rồi hai dòng nước mắt chảy dài. Tôi bối rối không biết có chuyện gì thì nàng hỏi tôi là có lỗi gì tôi không thể tha thứ cho người mình yêu không. - Ntk trả lời sao? - Tôi bảo tội đại nghịch bất đạo như thất kính với cha mẹ tôi thì không thể tha thứ được. - Rồi nàng có nhận xét gì không? - Nàng không nhận xét gì mà lại hỏi ngoài ra còn gì nữa không. Trời ạ! Lần này thì tôi có thể đoán ra được là nàng đang định nói gì và hắn cũng không khó nhận ra ý của nàng. Tôi thấy nàng thật liều lĩnh mới có thể nói đến chuyện này trong hoàn cảnh như thế. Chỉ cần một chút nông nỗi thì hắn có thể xé tan cái hy vọng mong manh của cô nàng. Nhưng biết đâu, cũng có thể trong lúc tình cảm đang dâng cao người ta có thể dễ dàng tha thứ cho nhau hơn và nàng cũng biết vậy nên đã tận dụng cơ hội này để nói ra điều đó. Cũng có thể nàng không biết rằng đó là một điều rất khó tha thứ đối với tất cả đàn ông và nhất là đối với một người cố chấp và bảo thủ như hắn. Trước đây, có lần hắn tỏ tình với một cô gái, cô ta cũng đặt vấn đề đó với hắn và hắn đã trả lời dứt khoát rằng hắn không bao giờ có ý định yêu một người không xứng đáng với hắn. Hắn luôn cho rằng hắn luôn giữ gìn cho người khác thì người khác cũng phải giữ gìn cho hắn. Kết quả là cô bé nọ đã không thể nói gì thêm nữa và đó cũng là nguyên nhân chấm dứt tình cảm đó. Nhớ đến câu chuyện này tôi càng sợ hơn, không biết rồi lần này tình yêu của hắn có đủ lớn để thắng cái tính cố chấp của kẻ hay lý tưởng hóa mọi thứ như hắn. Mà nếu hắn có phản ứng thế nào đi nữa thì cũng không trách hắn được. Trong hàng chục năm qua với bao nhiêu chuyện đã xảy ra nhưng hắn vẫn luôn thể hiện quan điểm là giữ gìn cho mọi thứ được trọn vẹn. Lần này quả nhiên là một thử thách quá lớn đối với hắn. Nhưng dù sao thì với tất cả những thể hiện của hắn cũng cho tôi thấy hắn yêu nàng đến nhường nào. Với tình yêu đó, hắn đã đấu tranh nội tâm thật nhiều để rồi cuối cùng cũng phá vỡ vài thứ mà hắn cho là chuẩn mực để rồi về với nàng. Hy vọng rằng lần này hắn đủ bao dung để hy sinh một chút mà có thể đổi lấy hạnh phúc cho mình. Biết hắn cũng không muốn nói nhiều đến chuyện đó nên tôi cũng không hỏi nữa. - Xem ra nàng đã chờ câu nói ntk rất lâu. Bây giờ chắc hẳn trái tim nàng đã thuộc về ntk rồi mà sao ntk bảo là “vẫn chưa biết”? - Vì tôi hoàn toàn có thể mất nàng vĩnh viễn trên chuyến bay này. - Ntk có thể suy nghĩ tích cực hơn một chút không? Tôi thấy nàng cứ lao vào ntk như một con thiêu thân, đã đạp lên mọi trái ngang để cho ntk biết là nàng yêu ntk. Vậy chẳng lẽ nào nàng có thể làm chuyện đó chỉ để vui đùa đâu. - Ntk có lẽ hơn tôi về kinh nghiệm tình đời nên chắc cũng biết rằng điều tôi suy nghĩ vẫn có thể xảy ra mà. Thử nghĩ xem, trên đoạn đường này, khi hai người từng và có thể vẫn còn yêu nhau ngồi cạnh nhau. Vòng tay, hơi ấm và những tiếng yêu thương ngọt ngào sẽ đem về bao nhiêu là kỷ niệm của bao nhiêu năm yêu đương nồng thấm. Hơn nữa nàng là người con gái tốt bụng, rất giàu tình cảm vả cũng không ít lãng mạn, thử hỏi có ai dám cam kết là nàng sẽ không suy nghĩ lại. Nói ra thành ra nói xấu cho phụ nữ, nhưng theo những gì tôi từng biết thì họ vẫn thích cái gì đó có thể sờ đụng, nghe thấy được hơn là những thứ xa vời phải mất thời gian chờ đợi. - Vậy ntk món quà mà ntk dành tặng cho nàng là gì – Tôi biết hắn đang rất khổ tâm vì chưa biết cuộc tình này sẽ kết thúc ra sao nên cũng không dám bàn gì thêm. Vả lại những gì hắn nói cũng không phải là không có sở cứ. Từng có một người rất yêu hắn nhưng rồi cũng lấy chồng vì một lý do đơn giản là hắn ở xa quá. Vả lại, sự xa cách của tám năm trước cũng đã tạo ra chuyện đau thương của ngày hôm nay. Tôi cũng không dám khuyên hắn nhiều vì nếu để hắn đặt quá nhiều hy vọng sẽ rất nguy hiểm nếu hắn bị thất vọng. Vì vậy tôi hỏi chuyện khác cho nhẹ nhàng hơn. - Đó là một bức tranh thêu tay có bốn chữ “Mốt mai tương phùng”. - Chỉ bức tranh đó cũng cho thất ntk vẫn yêu nàng thắm thiết, trong lòng ntk vốn đã có ý muốn chờ đón nàng về. Tôi nói chắc không sai chứ? - Vâng. Nhưng đó chỉ là ước vọng đơn phương của tôi và khi tặng nó cho nàng tôi cũng sợ nàng hiểu tình tôi nên có bảo là khi nào về đến nhà mới được mở ra xem. - Ntk thật ngốc. Tại sao cứ phải dằng lòng mình để hy sinh cho một ai đó mà người ta chắc cũng không cần quan tâm. - Cũng chẳng biết là như vậy sẽ tốt hay xấu. Cũng nói thật là khi quyết định nói cho nàng biết tôi yêu nàng thì tôi cũng chỉ là mong nàng hiểu được tình tôi, còn nàng có đón nhận nó hay không tôi cũng không muốn nghĩ đến, tôi biết sẽ khó cho nàng lắm nhưng cũng nói để rồi tôi không phải hối hận cả đời. - Vậy ntk cũng đừng suy nghĩ nhiều, và cũng đừng lo lắng. Nếu đó thực sự là duyên, là người xứng đáng để ntk yêu thương thì người đó sẽ vẫn là của ntk. Bằng ngược lại thì ntk cũng đã trút được lòng mình, có mất đi cũng là một kinh nghiệm đáng giá. - Vâng. Cũng chỉ có thể làm vậy. - Giờ đến giờ cơm rồi. Tôi đi đây kẻo mấy chị đợi. Ntk nếu xong việc cũng nên về nghĩ ngơi cho khỏe, mấy hôm nay chắc thức nhiều và cũng mệt mỏi lắm rồi. Cái chứng rối loạn tiền đình của ntk xem ra còn phải trị dài dài. Để tôi xem rồi liệu cách cho. - Ntk ăn cơm ngon miệng nhé! - Tạm biệt ntk. Cũng từ ngày đó chúng tôi ít nói chuyện với nhau hơn. Chắc là họ chưa cưới nhau nhưng thấy hắn cũng ít khi gọi tôi và cũng không còn làm thơ nhiều như trước nên tôi đoán hắn đang bận rộn để bảo vệ tình yêu của mình. Vì vậy nhiều khi cũng muốn tâm sự với hắn vài câu nhưng cũng ngại không dám gọi. Dù sao thì với tình yêu mãnh liệt của họ cộng với những song gió trong thời gian qua thì tôi vẫn có niềm tin rằng họ sẽ đến với nhau. Cho dù vì vậy hắn sẽ ít có thời gian kể chuyện cho tôi nghe nhưng tôi vẫn xem hắn là người tôi yêu quý. Và với tất cả sự yêu quý đó, tôi luôn cầu mong cho ntk của tôi được hạnh phúc với một tình yêu thực sự, để tôi không còn cảm thấy chạnh lòng khi đọc những bài thơ thật buồn của hắn.
- Ntk à, lúc này em bé đối với ntk thế nào? - Em bé vẫn dành phần lớn thời gian bên chị dâu. - Vậy ntk định làm sao? - Còn chưa biết làm sao nữa. Từ từ hẳn tính. - Ntk à, tôi nghĩ ntk hãy bỏ ngay cái ý định theo đuổi em bé đi. - Sao thế? - Tôi hỏi thật nhé. Sao đến nay đã nửa đời người rồi mà ntk chưa có vợ? - Có nhiều lý do. - Không phải ntk vẫn còn thương nhớ và chờ đợi cô chị sao?
Hắn im lặng hồi lâu không nói gì. Còn tôi không phải vô duyên vô cớ mà hỏi hắn câu đó. Đã có lần chúng tôi tâm sự nhau nghe về cuộc sống của mỗi người. Hắn đã từ chối hai cuộc tình với lý do là hắn sợ không thể đem lại hạnh phúc cho họ vì bản thân hắn có quá nhiều trách nhiệm lâu dài. Đành rằng nghe cũng không thuyết phục lắm nhưng không phải là hắn không có lý. Hắn sinh ra trong một gia đình nghèo với cả thải sáu anh chị em. Cha mẹ hắn là nông dân mà không có bao nhiêu ruộng vườn, quanh năm chỉ lo miến ăn không thôi cũng đã đủ vất vả huống hồ loa lắng cho con cái đầy đủ như người ta. Chị hắn phải thôi học từ rất sớm để giúp việc với cha mẹ, còn hắn là con trai, được xem là đích tôn nên được ưu ái cho ăn học đến nơi đến chốn. Năm hắn xong tiểu học thì mẹ hắn phải đi mổ vì bứơu và kết quả là ngôi nhà cũng khá to bằng gỗ được bán đi. Năm hắn thi vào đại học thì cha hắn lại lâm bệnh tim nên ruộng đất cũng bán gần hết mà còn phải vay nợ để chạy chửa. Hắn đi học đại học với tiền vay bạc hỏi và sau đó nương tựa vào tình yêu thương của cô bác trong ngôi chùa mà hắn xin ở nhờ và phụ giúp họ việc nhang khói kệ kinh. Tất cả tương lai của gia đình chỉ trông cậy vào hắn và hắn luôn ý thức điều đó nên tự xem mình như là người có trách nhiệm hy sinh cả đời để đưa gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khổ đó. Những năm qua hắn vừa lo cho cuộc sống hằng ngày của cha mẹ, vừa nuôi cho hai đứa em trai ăn học với hy vọng sau này chúng sẽ không phải khổ như thế hệ trước và còn có thể chung tay góp sức với hắn chăm sóc cho cha mẹ. Với đồng lương ít ỏi của hắn mà lại phải gánh vác bao nhiêu trọng trách làm hắn coi việc làm như là thứ duy nhất trên đời mà hắn có thể có. Hắn không có thứ sở thích gì như bóng đá, bóng chuyền, bơi lội hay tennis mà chỉ biết làm những bài thơ ảm đạm thê lương. Hắn cũng có chút ít thời gian để tán tỉnh những cô gái xinh tươi nhưng khi bàn đến chuyện cưới xin thì hắn từ chối bằng cách này hay cách khác. Trong những ngày qua, nhờ những chuyện hắn kể với tôi tôi mới biết những nỗi đau tình mờ mịt, những nhân vật không rõ ràng trong những lời than trách của hắn là ai. Hắn tỏ ra sành sỏi và cứng rắn trong những chuyện tình mà hắn tử kể tôi nghe, nhưng hắn đã không bao giờ động đến chuyện tình của tám năm về trước. Có lẽ đó là một vết đau mà hắn chạy chữa bao lâu nay không thể trị lành. Những phút im lặng của hắn khi tôi hỏi về tình cảm của hắn vớ cô chị càng thuyết phục tôi về điều đó.
- Không phải - Hắn phân trần - Chỉ vì tôi chưa tìm thấy người phụ nữ thích hợp. - Ntk bảo là sẽ yêu thương em bé, vậy có phải ntk thấy em bé thích hợp với ntk sao? - Cũng chưa hẳn - Hắn lại úng ấp úng - Nhưng tôi hy vọng như thế. - Ntk à! Ntk đã bôn ba hết nửa đời người, đã từng quen biết bao nhiêu cô gái thì chắc hẳn cũng không khờ đến nỗi không biết ai thích hợp với mình. Nói tôi nghe xem mẫu người mà ntk thích là gì? - Người đó chưa xuất hiện trên đời này. - Đừng nói thế. Mà nếu là như vậy có thể tìm một người gần như thế để có thể làm cho họ hoàn thiện hơn. Cứ nói tôi xem mẫu người đó thế nào? - Chỉ đơn giản là người phụ nữ biết chia sẻ những tâm tư của tôi, biết thông cảm với trách nhiệm và bổn phận của tôi, nếu không thể cùng tôi làm tròn trách nhiệm đó thì cũng đừng ngăn trở tôi. - Nếu chỉ là như vậy thì trên đời này thiếu gì. - Cũng có vài người nói là sẽ sẵn lòng cùng tôi vượt qua tất cả. Nhưng tôi không có lòng tin vào điều đó, tôi cảm thấy họ không thể làm được. - Chính xác là ntk không yêu họ, đúng không? - Vâng - Hắn ngập ngừng hồi lâu - Có những người ngay khi mới gặp tôi đã thích rồi, nhưng khi đến bên nhau tôi lại không tìm thấy sự rung động thực sự của con tim, cảm giác cũng nhạt nhẽo như với bao nhiêu người khác. - Vì thế cho nên ntk có thể cùng lúc quen hai ba cô chứ gì? - Hình như ntk nói đúng. Tôi chưa tìm thấy sự hoà hợp nào. Những cuộc tình kia cũng chỉ như những vở tuồng, bề ngoài cứ rất đẹp nhưng vẫn nhận ra người diễn viên thật. - Ntk nói xem khi xưa ntk yêu cô chị là vì điều gì? - Tôi đang cố xem thực ra hắn thích gì. - Lúc ấy cô ấy là người con gái ngây thơ trong trắng. Dù tuổi còn nhỏ như là người biết quan tâm đến người khác, không nịnh bợ người giàu có cũng không khinh khi kẻ nghèo hèn. Là một người con hết lòng hiếu thảo với cha mẹ, là một người chị hết mực quan tâm lo lắng cho các em. Cô ấy còn là người nhạy cảm với cái hay, cái đẹp, dù sống nơi xứ người nhưng vẫn thích chiếc nón lá, áo bà ba, áo dài. Cô ấy là người tinh tế và kín đáo. - Vậy còn em bé bây giờ thì sao? - Em bé xinh xắn, kiêu sa, mang nét đẹp thật sang trọng và tao nhã. Cũng ngây thơ và trong trắng. - Chỉ vậy thôi sao? - Nghe hắn kể ngắn quá nên tôi định hỏi xem hắn có bổ sung gì không. - Có lẽ còn nhiều cái hay, cái đẹp khác nhưng tôi chưa cảm nhận được thôi. - Ntk thật là cứng đầu. Vậy mà bảo háo sắc thì không chịu. Nghe nói tôi cũng biết là trong mắt ntk thì cô em đẹp hơn cô chị. - Có lẽ vậy. - Nhưng mà cô em là người mà ntk thích, còn cô chị mới mà người mà ntk yêu. - ... - Ntk à, lấy vợ đi, và cần nhớ rằng người mà ntk muốn tìm là người biết quan tâm, lo lắng, có ý thức trách nhiệm, sẵn sàng chia sẻ buồn vui với ntk, có thể chăm sóc cho cái đầu hay đau của ntk chứ không phải người chỉ để ntk ngắm nhìn. - Vâng, tôi biết. - Vậy từ trước đến nay ntk có gặp cô gái nào mà ntk thấy là phù hợp cho mẫu người thứ nhất không? - Có. - Ai vậy? - Chính là cô chị. - Tôi biết ntk sẽ nói như vậy. Mà đã như vậy rồi sao không đón lấy tình yêu ngay trước mặt mà còn tìm kiếm đâu xa? - Ntk đừng nói thế. Mấy năm trước tôi đã chính miệng mình tác hợp cho cô ấy với cậu bạn của cô ấy bây giờ và cũng đã hứa với lòng sẽ vun đắp cho hạnh phúc của họ. Thời gian gần đây, mặc dù có nhiều nghi kỵ ban đầu nhưng tôi cũng đã cho cậu ta hiểu rằng tôi không có ý gì. Cậu ấy đã tin tôi và tôi cũng thấy mình nên làm vậy. Nguyên tắc của tôi là không phá vỡ hạnh phúc của người khác chỉ vì sự ích kỷ của bản thân mình. - Nguyên tắc là thứ do con người đặt ra nó, vì vậy nên người ta cũng có thể thay đổi nó đi mà. Tình trường cũng như chiến trường, trong tình yêu không có chuyện nhường nhịn hay là thương hại gì cả. Nếu yêu người ta và người ta cũng yêu mình mà không dám đoạt lấy thì là một kẻ hèn yếu. - Tôi thà là một kẻ hèn yếu cũng không thể phản bội lại lòng tin của người khác. - Tôi dám cá là ngày nhà họ ra đi ntk sẽ ôm hôn cô chị thắm thiết. - Ntk nói sai rồi. Tôi sẽ ôm hôn thắm thiết, nhưng không phải là cô chị mà là em bé.
Rồi hắn không nói gì nữa. Có vẻ như hắn giận tôi vì dám bảo hắn hèn yếu. Nhưng tôi không thể kìm được sự bực tức khi hắn cứ tỏ ra là quân tử kiểu ngốc ngếch đó. Hắn nói hết câu đó thì không thèm nói gì nữa. Tôi thì biết hắn đang tức giận và khó xử nên cũng không nói gì thêm. Vả lại cũng hết giờ nghỉ, chúng tôi đều phải làm việc. Cả buổi chiều hôm đó chúng tôi không nói chuyện với nhau. Sáng hôm sau, tôi còn chưa kịp gọi hỏi hắn có giận tôi không thì đã thấy hắn gọi tôi.
- Ntk khoẻ không? - Tôi khoẻ. Còn ntk thế nào? - Tôi đang sắp chết. - Sao chết - Hắn làm tôi giật mình, không biết lại có chuyện gì đây - Ntk đang ở đâu đấy? - Tôi đang ở lưng chừng vực, ntk kéo tôi lên giúp. - Đáng đời cái kẻ cứng đầu. Tôi trên chùa, có đâu đó mà kéo. - Ntk không cứu tôi sao? Trong hoàn cảnh này chỉ có ntk mới cứu tôi được. - Cái người muốn tự tử thì trời mà cứu. Tôi đã bảo đi chỗ khác mà không chịu nghe, giờ làm sao cứu đây! Có cần tôi tiếp sức cho một đạp để mau xuống đó không? - Là chỗ tri kỷ, ntk không cứu tôi thì thôi, làm sao lại còn nở xô tôi xuống đó. - Nhưng cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra? Mà chừng nào nhà ấy mới về bên kia? - Chiều nay. - Tôi lại mong cho họ đi sớm hơn chứ còn cứ ở đây mãi chắc ntk hết cứu được rồi. - Thì họ sắp đi rồi đó. - Vậy là đêm qua là đêm cuối cùng họ ở đây? - Vâng.
Tôi dần đoán ra manh mối. Những đêm cuối cùng thường là có nhiều thay đổi đến không ngờ. Người ta vẫn hay viết truyện theo kiểu đó cũng không lấy gì làm lạ. Hắn tuy cứng đầu ngang bướng nhưng lại là kẻ đa sầu đa cảm, cũng có máu nghệ sĩ lắm nên biết đâu lại làm nên cớ sự gì nữa rồi. Tôi hỏi thêm:
- Vậy đêm qua ntk chắc đã thức sáng đêm để trò chuyện với em bé? - Tôi biết hắn không làm như vậy vì em chắc hẳn còn không đủ thời gian để trò chuyện với cô chị mà, chỉ hỏi để hắn tự nói ra sự thật. - Tôi không thức sáng đêm, có điều là không ngủ được nhiều. - Sau thế? - Hôm qua có người bạn của cô ấy đến tiễn cô ấy đi. Tôi cũng tiếp chuyện vài câu sau đó đi lên phòng ngủ để nhường lại cho hai người họ trò chuyện. - Vậy ntk cũng ngủ sớm đấy chứ. - Đáng lẽ như vậy. Nhưng .... - Lại ấm ức gì nên không ngủ được à? - Lúc tôi đang chập chờ nữa thức nữa ngủ thì có tiếng bước chân người, và đèn lại bật lên. - Cô chị đang bận tiếp bạn. Vậy bước chân đó của ai? - Của cô ấy. - Trời ạ. Cô ấy làm gì ở đó? - Tim tôi cũng muốn nhảy ra. - Tôi mở mắt ra và nhìn thấy cô ấy đang nằm vuông góc với tôi. Đầu hướng về phía tôi. - Không phải ntk đã quay sang ôm người ta chứ? - Không. Tôi thấy ngại quá nên bảo cô ấy xuống chơi với bạn kẻo người bạn kia buồn. - Rồi cồ ấy có nghe lời ntk không? - Cô ấy bảo là có em bé tiếp chuyện rồi. Cô ấy muốn được nhìn tôi đến khi cô ấy đi. - Và ntk đã bảo cô ấy ở lại với ntk? - Không. Tôi khuyên rằng người ta là bạn của cô ấy nên chủ yếu muốn nói chuyện với cô ấy. Không nên để em bé tiếp như vậy người ta sẽ buồn. Còn giải thích rằng trai gái ở chung phòng giữ đêm thế này không nên. - Rồi cô ấy làm sao? - Cô ấy nghe lời tôi, đi xuống phòng khách. - Vậy là ntk có thể ngủ tiếp rồi còn gì. - Nhưng tôi bắt đầu không ngủ được. Tôi biết cô ấy có chuyện gì đó muốn nói với tôi. - Chứ không phải chính ntk cũng muốn nói gì với cô ta sao? - Tôi không còn gì để nói. Chỉ nhớ ánh mắt cô ấy ngước nhìn tôi đầy tình ý làm tôi nhớ lắm cái đêm cách đó tám năm khi tôi sắp chạm vào môi cô ấy. Tôi cảm thấy vẫn thèm cái nụ hôn năm xưa lắm. - Ntk đã không hôn cô ấy sao? - Không. Tôi không thể hôn người yêu của người khác. - Khó tin quá. Chẳng có người đàn ông nào như ntk. Miếng ngon ngay trước miệng mà lại không tranh thủ trộm một miếng. - Nhưng tôi thì khác. Tôi đã cố kìm nén lòng mình với hy vọng là qua đêm đó mọi việc sẽ êm xuôi. - Chắc là vì vậy nên ray rứt ngủ không được chứ gì? - Cũng không chắc. Nhưng khi tôi còn đang nhắm mắt suy nghĩ đủ điều thì có cái gì đó ướt ngực áo tôi. Một giọt, rồi hai giọt, rồi ba giọt. - Gì thế? - Tôi mở mắt ra xem thì thấy cô ấy đang ngồi bên cạnh. Nhìn tôi thật gần và hai hàng nước mắt chảy dài trên má, lăn dài xuống ngực áo của tôi. - Ntk mơ à? - Không. Cô ấy đã đi một chút rồi quay lại. - Khi đó ntk làm gì? - Họ cứ như một đôi không thể tách rời nhau. Cái cảnh tình mà hắn nói làm tôi không khỏi xúc động. Thật đáng thương cho cô ấy đã quá yêu hắn đến nỗi không còn quan tâm đến thân phận cùa mình. Có lẽ chỉ như thế mới có thể làm thay đổi con người của hắn. Tôi hỏi để xem cuối cùng người bạn cứng đầu của mình có chịu khuất phục trước tình yêu không. - Lúc đó trái tim tôi như tan chảy theo những giọt lệ của nàng - Hắn gọi cô ấy bằng nàng, một cách gọi rất khác biệt với từ "cô ấy" khô khan thường ngày, cũng là dấu hiệu cho tôi thấy hắn đã bắt đầu chịu thay đổi - Tôi không còn nghĩ ngợi gì nhiều ngoài một cảm giác yêu nàng tha thiết. Rồi tôi bật dậy. Chẳng biết ai trước ai sau nhưng chúng tôi ôm nhau thật chặt và hôn nàng thắm thiết. - Ntk ơi là ntk! Người ta đã yêu ntk đến quên trời quên đất như vậy. Còn ntk thì sao? Cái gì là nguyên tắc, cái gì là lòng tin? Để rồi đợi cho người ta phải chủ động bà tỏ như vậy ntk mới chịu làm một người đàn ông thực sự. Rồi chỉ vậy thôi sao? - Cũng chẳng biết vì sao mà sau đó chúng tôi ngã xuống nệm. Tôi đè trên người nàng ấy, rồi nghe nàng khóc lơn hơn rồi nói "em đã sai rồi". - Ntk định làm gì thế? - Tôi không làm gì cả. Chỉ đỡ nàng ấy ngồi dậy, tay vẫn còn ôm chặt nhau. - Lúc đó có ai thấy không? - Lúc đó có một luồng sáng loé lên. Chúng tôi quay lại nhìn thì mới hay đó là em bé đang chụp hình. - Hết chối cãi rồi. Ntk không còn đường nào để đi theo em bé đâu. - Tôi biết. Nhưng tôi không quan tâm điều đó nữa. - Sau đó hai người lại nằm xuống à? - Hắn vốn là kẻ nghiêm khắc, hay nói nhiều và cũng mạnh miệng chọc ghẹo người ta chứ chẳng khi nào lợi dụng phụ nữ. Hắn cứ học đòi theo Liễu Hạ Huệ nên có lẽ cũng vì vậy mà nhiều cô xa hắn cũng không chút oán hờn. Nhưng biết đâu, khi yêu thực sự thì người ta có khác. - Không. Sau đó tôi bảo nàng cùng tôi ra sân thượng, trước bàn thờ trời vì tôi sợ cứ ôm nhau mại thế trong phòng lại có chuyện khó tránh. - Hai người ra đó làm gì? - Thì nói chuyện. Và tôi khuyên cô ấy đừng buồn. Còn bảo rằng bây giờ đã lớn rồi, nếu đã quyết định thì hãy có trách nhiệm với quyết định của mình. Bảo rằng có thể có vài quyết định chưa đúng lắm, nhưng ta sống phải có trách nhiệm với bản thân và với những người thân quen, nếu chỉ vì tình cảm bản thân mà đem lại sóng gió cho người khác thì không nên và sẽ phải hối hận. Còn bảo nàng là tôi không hề trách nàng mà sẽ luôn ủng hộ nàng, luôn sẵn sàng chia sẻ với nàng những khi buồn tủii hay lo lắng. - Nàng nói sao? - Nàng chỉ khóc và bảo tôi nói thật lòng một lần xem tôi có yêu nàng không. - Vậy ntk chắc không trốn chạy được rồi? - Được mà. Tôi chỉ bảo là tôi đã từng yêu nàng, nếu sau này tìm cho mình một người vợ thì tôi vẫn mong sao người đó cũng giống như nàng. - Ntk nói cho khéo cuối cùng cũng lại để cho người ta một tia hy vọng. Rồi sau đó thế nào? - Sau đó tôi bảo nàng đi ăn sáng với bạn còn tôi nhắm mắt chút để còn đi làm. Nàng nhẹ ôm lấy tôi và gạt nước mắt đi xuống. Còn tôi về phòng ngủ được vài phút. - Vậy chiều nay ntk có tiễn nàng ra phi trường không? - Chắc là không. - Sao thế? - Sáng nay trước khi đi làm tôi đã tặng cho nàng ấy một món quà, cho em bé một món quà coi như cũng xong rồi. - Tặng quà và đưa tiễn là hai chuyện khác nhau. Không phải ntk sợ cầm lòng không đậu sao? - Ntk đừng nhắc. - Tôi cần nhắc để tên ngốc như ntk còn biết mình đang muốn gì. - Sáng nay tim tôi đau dữ dội trên đường đi làm. Tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai nữa. Tôi sợ không kìm được lòng mình. Hiện giờ trái tim tôi đang lồng lộn, tôi thực sự đau đớn lắm. Tôi không muốn mất nàng ấy. Chỉ khi bên nàng ấy tôi mới cảm thấy mình rung động và cảm giác hạnh phúc. - Vậy còn chần chừ gì nữa mà không về và nói cho nàng ấy biết? - Tôi còn phải làm việc mà! Tôi cũng không muốn tạo sóng gió trong cuộc tình của họ. - Việc hôm nay làm không xong còn mai làm. Việc này mất thì có thể kiếm việc khác. Nhưng tình yêu mất đi làm sao tìm lại được? Ntk đã mất nàng ấy một lần, lần này tìm lại được mà không chịu giữ lấy thì sau này có hối tiếc cũng không còn kịp đâu. Trái tim nàng ấy đã thuộc về ntk rồi, nếu nàng ấy vẫn bên người bạn trai kìa thì càng có lỗi với người ta. - Nhưng.... - Không nhưng nhị gì cả. Nghe tôi đi ntk! Về đi! Đừng tiếc gì một chút công việc mà bỏ lỡ hạnh phúc của mình. Nếu tôi là nàng ấy thì bây giờ tôi đang mong ntk về với tôi. Và nếu ntk không về tôi sẽ hận ntk suốt đời. Hãy về nói cho nàng biết thực sự lòng mình và hãy bên nàng ấy cho đến khi nàng lên máy bay. - Có lẽ tôi không thể làm khác được rồi. Tim tôi đang đau lắm và cũng không đầu óc nào mà tập trung làm việc được.
Rồi tôi cũng không nói gì để hắn có thể bình tâm mà suy nghĩ cho chín chắn. Tôi biết hắn đủ thông minh để hiểu bản thân hắn cần gì. Tôi biết hắn đã nói với tôi rất thật và tình yêu mà hắn dành cho nàng ấy là rất thật. Dù vậy tôi vẫn đang chờ xem hắn có nhắn gì cho tôi không. Trong thời gian đó tôi có chút việc cũng phải đi ra ngoài. Khi tôi quay lại thì thấy tin nhắn của hắn rằng "Ntk à, tôi đã quyết định và đã xin phép sếp tôi nghỉ ngày hôm nay. Cảm ơn ntk"
Hắn đi làm việc với vẻ mệt mỏi có thể nhận thấy thật rõ qua câu trạng thái "Life is a succession of joys and pains" và còn than với tôi là buồn ngủ. Tôi gợi ý hắn là có thể uống một ly cà phê thì hắn bảo là bác sĩ bảo kiên rượu và cà phê. Khi tôi bảo lâu lâu uống một chút cũng không sao thì hắn mới chịu nghe lời, vì dù sao tôi vẫn đang chăm sóc sức khỏe của hắn. - Ntk à, hôm nay ở đâu thế? - Một chân trên bờ, một chân đang phía bên vực thẳm. - Nếu không thích xuống vực thì làm ơn về núi đi, ở đó làm gì coi chừng rơi xuống dưới bây giờ. - Không sao đâu. Tôi luôn nắm một tay vào ntk, chắc ntk đủ mạnh để kéo tôi lên mà. - Nếu một người đã cố tình nhảy xuống thì trời cũng không kéo lên nổi đâu. Mà có chuyện nghiêm trọng vậy? - Trong hoàn cảnh đó thì không thể làm khác được. - Chuyện gì khó khăn dữ vậy? - Tối qua, sau khi ca hát xong, tôi tắt máy karaoke để đi ngủ. Nhưng mà khi đi ngang phòng cô ấy tôi không thấy cô ấy đâu. Tôi nhìn sang cửa ra sân thược thì thấy cô ấy ngồi bệt như người mất hồn. Tôi bảo cô ấy vào ngủ nhưng cô ấy không nghe nên đành nói chuyện với cô ấy ngoài sân thượng đến hơn nửa đêm. Cô ấy cứ ngồi lì không chịu vào ngủ, cứ bảo tôi vào ngủ để mai đi làm, còn cô ấy sẽ tiếp tục ngồi đấy đếm sao. - Với người nặng tình như ntk chắc không để cô ta ngồi đó một mình rồi. - Vâng. Tôi đứng dậy và khuyên cô ấy cũng nên ngủ, nếu có gì mai lại nói tiếp. Nhưng cô ấy cứ ngồi lì ra đấy. - Và kẻ háo sắc như ntk phải bế cô ấy vào ngủ à? - Tôi nhạo hắn thôi chứ cá kẻ quân tử tàu cố chấp như hắn chắc không bao giờ dám làm trò đó. - Ntk nghĩ tôi dám làm vậy sao? Tôi chỉ đưa bàn tay ra và bảo cô ấy nắm tay tôi kéo dậy. - Vậy cô ấy có nắm tay ntk không? - Có. Và như vậy cô ấy mới chịu vào phòng ngủ của mình. - Ntk thường cho mình là quân tử, không muốn níu kéo tình cảm của cô ta. Vậy sao lại nắm tay người ta? Ntk không thấy làm vậy là có lỗi với bạn trai cô ấy sao? - Chỉ là nắm tay thôi thì có gì lầm lỗi đâu. Tôi vẫn nắm tay các cô gái trong những trò chơi tập thể, hoặc bắt tay những người phụ nữ khi mới làm quen hay lâu gặp nhau. Ntk có vẻ khắc khe với tôi quá đấy. - Ntk nắm tay bao nhiêu người tôi không quan tâm. Nhưng đối với cô ấy thì lại là chuyện khác. Có những cái nắm tay đúng lúc, đúng hoàn cảnh và đúng tâm trạng của người ta thì nó còn có ý nghĩa hơn là một đêm chăn gối. - Có chuyện đó sao? - Tin tôi đi. Là phụ nữ với nhau tôi hiểu cảm xúc của cô ấy. - Có lẽ ntk nói đúng. Chắc là vì vậy nên sau đó.... - Sau đó sao? - Tôi e lại có chuyện gì khủng khiếp nên cắt ngang sự ấp úng của hắn. - Sau đó tôi vào phòng tôi, cô ấy cũng phòng vào cô ấy. Khi tôi còn chưa kịp chợp mắt thì nghe có tiếng khóc. - Cô ta khóc vì cảm thấy có lỗi với bạn trai chứ gì. - Không phải. Tôi ngồi dậy và chạy sang bên đó. Thấy cô ấy không đóng cửa phòng, cũng không nằm ngủ mà ngồi ôm mặt khóc một mình. - Ntk đã làm gì? - Tôi đang hồi hộp vì hình như chuyện mỗi lúc càng nan giải hơn. - Tôi có làm gì đâu. Chỉ hỏi là vì sao cô ấy khóc. - Rồi cô ta ngã vào lòng ntk? - Không. Cô ấy vẫn không và tôi cũng chỉ ngồi bên cạnh, đúng ra có vuốt tóc cô ấy và khuyên đừng buồn nữa. Cô ấy bảo là sắp sửa đi rồi. Chạnh thương mấy dì ở đây hiu quạnh nên buồn vậy thôi. - Cô ấy nói dối đó. Ntk à! Hãy nghe tôi một lời. Nếu ntk không muốn nối lại tình xưa thì tốt nhất là đừng bao giờ quan tâm cô ta quá như vậy. Hãy tránh xa cô ấy. Nếu cô ấy khóc thì cứ để cô ấy khóc một mình, khóc chút mệt rồi cũng ngủ thôi. Cứ mỗi lần cô ấy không đứng dậy thì ntk nắm tay kéo dậy, khóc thì ntk vỗ về, ntk đang đóng vai trò của một người yêu lý tưởng. Cô ấy khóc đêm qua là vì cảm thấy khó xử vì phải chọn lựa một tình yêu. - Ntk khéo lo xa. Cô ấy còn yêu thương gì tôi mà chọn với lựa. - Ntk vốn rất nhạy bén trong vấn đề tâm lý và cũng sành sỏi trong tình cảm. Vậy mà chuyện rõ như ban ngày vậy cũng không nhận ra. - Kỷ niệm thì cũng qua rồi. Cô ấy đã dẫm đạp lên kỷ niệm của tình yêu xưa mà bước đến với người yêu mới. Nếu ntk có nhìn thấy cảnh họ tay trong tay như vợ chồng thì sẽ biết cô ấy chẳng còn luyến lưu gì với tình yêu cũ. - Không. Cô ấy đang yêu ntk bằng một tình yêu mới, với con người mới hiện tại của ntk. Qua những gì ntk kể, tôi biết rất rõ điều đó. - Tôi có tin được không? - Hắn tỏ ra lúng túng. - Hãy tránh xa cô ấy nếu ntk muốn giữ gìn hạnh phúc của cô ấy và đi theo con đường ntk đã chọn. Thử tưởng tượng xem, nếu cô ấy là người mạnh mẽ thì sẽ ôm lấy ntk trong đêm qua. Lúc đó ntk sẽ làm sao? Bạn trai cô ấy nghĩ gì và em bé sẽ nghĩ gì? Hắn nín lặng hồi lâu. Tôi đoán biết hắn đang nhận ra chuỗi những dấu hiệu của tình cảm, cũng có thể hắn đang xét lại lòng mình hoặc xem lại quyết định của mình. Tôi cũng tôn trọng phút tĩnh lặng đó với hy vọng rằng hắn nhận ra nhiều điều mà có những suy nghĩ chín chắn hơn. Sau một hồi hắn bảo tôi: - Ntk cũng lạ thật. - Sao lạ? - Em bé thì bảo tôi tránh xa bé Cỏ May, cô ấy thì bảo tôi tránh xa em bé. Đến lược ntk thì bảo tôi tránh xa cô ấy. - Hai người kia thế nào tôi không biết. Nhưng tôi bảo ntk tránh xa cô ấy là vì trong ba cô gái đó thì cô chị là người nguy hiểm nhất. - Sao lại là nguy hiểm nhất? - Thử nghĩ xem. Hai người xa nhau không phải vì hai người thực sự chê chán và chia tay nhau mà là vì những ngăn trở bên ngoài. Cho nên trong tận đáy lòng hai người hẳn còn rất quyến luyến với nhau. Vả lại cô ấy đã không còn ngây thơ như cái thưở tuổi mười lăm mà bây giờ đã lớn khôn, có sự tính toán, chọn lựa, cô ấy biết mình cần gì và ai có những thứ cô ấy cần. Nếu theo tính toán sơ bộ như vậy thì kể cả khi tôi là cô ấy thì chắc hẳn cũng lựa chọn ntk. - Cho dù cô ấy có nghĩ gì thì tôi cũng mặc kệ. Tôi chỉ cần em bé thôi. - Tốt nhất là ntk tránh xa cả ba cô gái đó. Một cô thì đã có người yêu. Em bé thì còn trẻ con quá trong khi ntk cần một người biết quan tâm, chia sẻ và biết chăm sóc cho ntk kìa. Bé Cỏ May thì còn quá nhỏ, mà ntk cũng không có tình ý gì nên không tính. Cũng hết giờ nghỉ trưa, chúng tôi lại bắt tay vào công việc. Sau hôm ấy nghe nói là đến đám cưới chị dâu hắn với anh hai hắn. Vậy là cũng hơn một tuần trôi qua, tôi bận quá nên cũng không có thời gian thăm hắn nhiều. Rồi một hôm, cũng trong lúc thư thả, tôi vào vườn thơ của hắn trong BlackMoont, cũng là để xem tâm trạng của hắn diễn biến ra sao trong những ngày qua. Lúc ấy tôi bắt gặp một bài thơ hắn mới làm có tựa là "Cho người tình lỡ". Bài thơ đó đọc lên là tôi biết hắn viết cho ai. Những lời thơ như đắng cay, như đau xót mà kể cả tôi đọc vẫn cảm thấy nhói lòng. Tôi gọi hắn: - Ntk à, có đây không? - Có. Ntk khỏe chứ? - Tôi vẫn khỏe. Ntk vui vẻ chứ? - Ừ, tôi vẫn vậy. - Vậy sao bài thơ ntk mới làm không chịu khoe cho tôi? - Ntk đã vào BlackMoont rôi sao? - Tôi mới xem xong. Ntk viết cho ai thế? - Chắc ntk biết rồi còn giả bộ hỏi làm gì. - Cô ấy có đọc chưa? - Chưa. Vì tôi cũng mới làm lúc cô ấy đi chơi xa chưa về. - Ntk không đi chơi chung với họ sao? - Đó là chuyến đi của đoàn người hai họ mới làm xuôi nhau. Tôi không thuộc nhóm đó. Vả lại tôi còn phải làm việc mà. - Vậy những ngày qua nhớ người ta nên làm thơ chơi à? - Chuyện cũng dài dòng lắm. - Có kể tôi nghe được không? - Hôm cô ấy ngoài Nha Trang có nhắn tin về tâm sự với tôi những chuyện vui buồn của cô ấy. Rồi trong lúc nhắc lại kỷ niệm cô ấy bảo tôi sau này hãy sáng tác một bài ca có tựa đề là "chuyện tình một chiếc quạt". - Sao lại là chiếc quạt? - Tôi ngạc nhiên vì trong kỷ niệm của họ không hề có cái quạt nào. - Số là hôm sau đám cưới thì cô ấy, bạn trai cô ấy và mấy đứa em hứng lên bảo tôi dẫn đi Sài Gòn chơi. Bọn tôi đã đi khắp Diamond plaza, sau đó uống sinh tố trái cây và đến thương xác Tax. Lúc họ loay hoay mua sắm thì tôi dạo ngang chỗ bán quà tặng và vậy dụng gia đình thấy có mấy cái quạt cũng đẹp. Tôi nhớ là hai chị em họ vẫn thường giành nhau chiếc quạt khi ở nhà vì thời tiết bên mình nóng bức hơn chỗ họ. Do đó đã nãy sinh ý tưởng là mua tặng hai chị em họ mỗi người một chiếc quạt. - Tặng cho cả hai chị em à? Vậy thì có gì đặc biệt đâu? - Nhìn qua thì không thấy gì đặc biệt. Nhưng nếu xét kỷ nội dung hai chiếc quạt sẽ thấy đặc biệt. - Chiếc quạt tặng cho cô chị có bài thơ tình nào đó của ntk à? - Không phải. Tôi mua một chiếc có hình mấy bông hoa. Chiếc kia có hình mấy con ngựa. Mà tôi tuổi con ngựa. Sau đó tôi nhời người bán gói lại bằng cùng một loại giấy, cùng màu để không phân biệt được. Tôi xem đó như một quẻ bói với quy ước rằng nếu ai nhận được chiếc quạt hình ngựa thì người đó là người yêu tôi hơn. - Ntk có công ghê quá vậy. Không cần bói toán gì cả, cứ hỏi tôi thì tôi chỉ cho biết thôi cần gì phải chơi đánh cược bằng mấy cái quạt. Rồi kết quả thế nào? - Kết quả là lúc lên sân thượng trò chuyện tôi thấy cô ấy phất phơ chiếc quạt có hình ngựa. - Ntk chắc thất vọng lắm? - Vâng. Tôi vẫn mong là chiếc quạt đó trong tay em bé. - Kể ra quẻ bói quá linh nghiệm còn gì. Vì sự thật là như vậy mà. Rồi bài hát đó ntk đã viết chưa? - Tôi bảo cô ấy là tôi không biết sáng tác nhạc, chỉ biết làm thơ và viết văn thôi. - Và ntk đã viết bài thơ đó theo yêu cầu của cô ấy? - Vâng. Tôi hứa sẽ viết một câu chuyện tình như tựa đề cô ấy nói, nhưng hiện tôi chưa có thời gian nên sẽ tạm làm một bài thơ cho cô ấy đọc. Sau này có thời gian tôi sẽ viết truyện. - Khi đọc bài thơ này chắc hẳn tim cô ấy sẽ nhói lên vì đau khổ và hạnh phúc. - Sao vậy? - Hạnh phúc vì biết có một người yêu thương mình hết lòng và đau khổ vì người đó chỉ muốn làm em rể mình. - Cho tôi xin đi, ntk đừng chọc vào vết thương tôi nữa có được không? - Thôi được rồi. Tôi không nói nữa. Đến giờ ăn trưa rồi. Hôm nay ăn chay, ntk chờ tôi mua cơm về cùng ăn nhé. Hắn vẫn hay mời tôi cà phê và để sau cái màn hình vi tính. Còn tôi vẫn thường mời hắn những phần cơm cũng để sau màn hình. Những khi hắn đau đầu vẫn hay mượn tôi bàn tay để đặt lên trán còn khi tôi cảm mạo sốt cao vẫn nhờ hắn đặt lên trán một bàn tay. Cũng không biết tự bao giờ tôi xem hắn như một người mà tôi rất yêu quý, một thứ tình cảm không giống bất kỳ thứ tình cảm nào trên đời. Những chuyện xảy ra với hắn cũng giống nhưa xảy đến với tôi. Trong hoàn cảnh của hắn hiện giờ thật khiến tôi không thể không lo lắng. (còn tiếp)
Hôm sau đó, tôi gặp hắn và hỏi xem hắn còn gì để kể tiếp không. - Ntk à, hôm nay thế nào rồi? Có định cho tôi biết là hai người chia tay nhau như thế nào không? - Sau đó một thời gian, có hôm nhà có việc nên mẹ tôi nhờ tôi gửi e-mail cho ba má tôi. Và lúc bấy giờ không biết vô tình hay cố ý mà cái địa chỉ e-mail tôi gửi chính là địa chỉ của cô ấy. Cái sau hôm tôi nhận được hồi âm của cô ấy thì chúng tôi có vài lần thư từ qua lại cho nhau. Lúc đó cô ấy cho tôi biết là đã chờ đợi tôi rất lâu mà không hề nhận được lá thư nào. Vậy là mọi chuyện được rõ, những lá thư tôi gửi đã không thể đến tay cô ấy. Sau này tôi mới biết là ba má cô ấy đã nhận thư và giấu đi chứ không trao lại cho cô ấy. Trong thời gian chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng, thêm vào đó lời ra tiếng vào về việc tôi chưa có việc làm, cộng với chuyện khác tuổi khắc mạng đã làm cô ấy nản chí. Và một cách rất con gái, cô ấy đã cố tìm cho mình một người đàn ông khác. Cũng vài cuộc tình đến rồi đi, nhưng cuối cùng cô ấy đã chọn một người để yêu thương chăm sóc. Người đó cùng tuổi với cô ấy. Có vài lần cô ấy giới thiệu với tôi và chúng tôi cũng có trò chuyện. Tôi đã tỏ ra rất bình tĩnh, còn dặn dò họ phải hết mực thương yêu nhau, nếu không tôi sẽ giận lắm. Nói cho cứng nhưng trong lòng tôi thực sự cảm nhận một sự mất mát to lớn. Người con gái mà tôi yêu thương chờ đợi bấy lâu nay bây giờ là người yêu của một người khác. Cả nửa năm sau đó tôi còn như người mất hồn mất trí. Cứ như là không thể yêu thương ai nửa. Lúc ấy tôi vào diễn đàn Blackmoont, trò chuyện với mọi người thì xưng là bần đạo, thậm chí những lần sau đó gặp lại cô ấy tôi cũng xưng là bần đạo. Khi ấy cô ấy tỏ ra rất lo lắng và mong tôi tha thứ. Tôi đã tha thứ với giọng điệu của người từ bi. Tôi cũng chẳng biết một niềm yêu tha thiết cộng với một nỗi hận thì thành ra thứ gì, nhưng nó làm con người tôi lúc đó thật điên điên dại dại. - Có vẻ như đây là câu chuyện đầu tiên ntk kể mà tôi nghe giống một chuyện tình. Chắc là ntk yêu nàng nhiều lắm? - Vâng. Đó là người yêu đầu tiên thực sự của tôi, là mối tình thực sự đầu tiên của tôi và tất cả những gì tôi dành cho cô ấy đều là đầu tiên cả. - Vậy sao lúc nàng nói chia tay ntk lại không níu kéo gì hết vậy? - Ntk nghĩ là tôi níu kéo được sao? Tôi từng quen nhiều người và nhận ra rằng đối với phụ nữ thì khoảng cách không gian luôn có thể quyết định tình yêu của họ. Nửa vòng trái đất và cô ấy đang tay trong tay với người yêu mới. Tôi bên cô ấy một tháng còn cô ấy bên anh chàng kia cả mấy năm. Là phụ nữ, ntk dám nghĩ là tôi có thể níu kéo cô ấy không? Nói đến đây tôi cảm thấy tội cho hắn. Hắn là kẻ đủ bản lĩnh và đã từng khiến cho mấy cô gái bỏ người yêu để yêu hắn, còn có thể làm cho vài người vợ phải dành cho hắn tình cảm đặc biệt. Vậy mà hắn đã bó tay. Mà cũng đúng, cái xứ sở lạnh lẽo ấy có lẽ khó cho phép một người cam chịu lạnh lùng chờ đợi một người xa, còn thêm một người xa đã nhiều năm không tin tức. Tôi lại trêu hắn: - Nhưng mấy năm trước người ta đổi thay là vì ntk là anh chàng sinh viên ốm đó xấu trai, sau đó là thất nghiệp. Còn lúc gặp lại thì ntk đã là người có công ăn việc làm đàng hoàng, lại làm việc trong ngành công nghệ cao, cũng lịch lãm và có duyên mà. Có lẽ cũng nhiều hy vọng đấy chứ? - Nói cho cùng thì cái mà tôi cần là tình yêu. Người ta đã thay đổi, mà còn thay đổi nhiều lần thì còn có thể tin vào tình yêu của họ sao? Tôi yêu cô ấy khi cô ấy còn là cô gái mới lớn lên, còn e thẹn rụt rè khi chạm tay với một chàng trai, còn xấu hổ ngượng ngùng khi mặc chiếc áo cổ rộng. Những bức ảnh chụp chung với tôi còn chưa dám nắm tay nhau. Còn bây giờ, cô ấy chẳng ngại ngùng trong những chiếc áo dạ hội hai dây, chụp hình với người yêu trong cảnh vai kề má tựa. Những bức ảnh cô ấy trên website đã xé nát tin yêu của tôi, những cảnh tình tứ như muốn làm tôi nổ tung đầu óc. Tôi thực sự không còn hứng thú gì để níu kéo tình yêu đó. - Và vậy là ntk đã buông tay để mặc cho nàng vui vẻ bên người yêu mới. Hay là còn định trả thù nàng bằng cách yêu em nàng? - Khi những cánh thư đi không trở lại đã làm tôi hận nàng thấu xương, đã từng có ý trả thù cô ấy bằng cách nào đó. Nhưng nay mọi chuyện đã rõ, cũng chẳng trách móc mà làm gì. Có điều.... - Điều gì? - Tám năm qua tôi đã cố tình tạo ra thật nhiều chuyện tình để giúp cho tôi quên đi mối tình cay đắng đó. Nhưng mỗi cuộc tình đều kết thúc bằng cái nhạt nhẽo khi tôi đi bên người ta mà trong lòng cứ hiện lên hình ảnh của cô ấy. Tôi biết sẽ khó khăn lắm mới có thể quên đi cô ấy. Nhưng mà nếu tôi đặt mình vào một quan hệ buộc ràng như khi tôi là em rể của cô ấy thì hy vọng bổn phận, nhiệm vụ và đạo lý có thể giúp tôi ngăn cản tình yêu và nỗi nhớ của tôi dành cho cô ấy. - Tội nghiệp cho em bé quá! Chuyện cũng dài nên chúng tôi lại phải trở về với công việc của mình. Những gì hắn nói cho thấy hắn là một kẻ si tình hạng nặng. Tôi biết hắn sẽ vất vả lắm mới có thể vượt qua được chuyện này, nhất là khi cô chị sắp về đến. Chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng cho cuộc hội ngộ oái oăm này. Vậy là từ hôm đó tôi vẫn hay hỏi hắn câu "cô chị về đến chưa?" và rồi hắn vẫn hay trả lời là "chưa". Vậy là cũng hơn tuần lễ trôi qua, như mọi ngày tôi vào mạng và gọi hắn: - Ntk à, cô chị về chưa? - Về rồi. Hôm qua. - Ntk có bị mắng cho một trận nên thân không? - Ngược lại. - Nghĩa là sao? Cô ấy ôm lấy ntk và khóc nức nở à? - Không phải. Cô ấy về đến, và không thèm nhìn mặt tôi cho dù tôi cười thật tươi và chào mừng cô ấy trở về. - Cô ấy về với ai? - Với ba tôi, và với bạn trai cô ấy. - Vậy hai kẻ tình địch có gặp nhau không? - Không, vì cậu ta về nhà bà con. - Còn em bé thế nào? - Em bé không thèm nhìn tôi, cũng không nói chuyện với tôi. Chỗ nào có tôi là em bé đi chỗ khác. - Vậy là ntk không có nói chuyện với nàng? - Không. Khi ba bảo cô ấy nói chuyện với tôi thì cô ấy làm như không nghe và cũng tránh đi chỗ khác. - Thê thảm cho ntk rồi. Vậy chiều nay ntk có kế hoạch gì không? - Có. Tôi có việc phải về quê. Mọi việc sau hẳn tính. - Vậy ntk bảo trọng nhé. Tạm biệt. - Tạm biệt. Rồi hắn về quê, tôi thì phải đợi đến hai hôm sau mới mong gặp hắn. Hắn làm tôi cảm thấy là lạ, cứ giống như là hắn kiếm chuyện về quê để trốn tránh chuyện gì đó. Nhưng mà nghĩ lại một kẻ đủ nghị lực và nhẫn tâm như hắn thì có gì đâu phải lẫn tránh. Tôi cũng đành chờ hai hôm nữa xem sao. Rồi hai ngày cũng qua đi. Sáng nay tôi lại gọi hắn: - Ntk khỏe không? - Vâng, tôi khỏe. Cảm ơn ntk. Còn ntk thế nào? - Tôi vẫn khỏe. Chỉ là hơi lo cho ntk thôi. À, hôm nay tôi có chuyện khoe với ntk nè. - Đâu? Khoe tôi xem nào! - Có người vừa khen tôi xinh. - Tưởng gì lạ. Chẳng phải tôi đã bảo ntk vừa tâm lý, vừa nhân hậu, vừa tài hoa lại vừa xinh đẹp sao? - Ntk đừng khéo quá làm tôi cảm thấy không thật. Nhưng mà ntk là đàn ông khen tôi cũng thường. Đằng này người khen tôi hôm nay lại là phụ nữ cơ. - Ai thế? - Thỏ hồng. - Vậy chúc mừng ntk. - Ntk thì có gì khoe với tôi không? - Có. - Gì thế? - Hôm qua, sau một hồi ca hát thì em bé đi ngủ. Còn lại tôi ngồi hát karaoke chung với cô chị. - Cô ấy chịu nói chuyện với ntk rồi sao? - Không hẳn, có lẽ lúc ấy đang ca hát nên sẵn có chút cảm hứng. - Hai người hát với nhau lâu không? Mà hát những bài gì? Mười năm tình cũ à? - Không nhớ rõ lắm. Cũng hát đến khuya. Chỉ nhớ là có bài "Tôi không cô đơn" và bài "Không giờ rồi". - Chẳng phải ntk vẫn đang cô đơn đó sao? - Thì hát mà. Đôi lúc cũng phải trốn chạy chính mình một chút. - Chắc bài đó có gì đặc biệt hơn chứ? - Ừ, bài đó không có gì đặc biệt. Nhưng mà cuộc trò chuyện của chúng tôi mới đặc biệt. - Hai người đã nói gì mà đặc biệt quá vậy? - Ntk biết không? Khi hát hết câu "Nay mang thư em, cho trăng khuya xem, rồi đốt lên bên thềm nghe đời không còn cô đơn" tôi đã nói cô ấy đợi tôi chút để tôi đi lấy thư ra đốt hết. Cô ấy đã ngăn lại mà bảo rằng "nếu anh làm vậy em cũng về bên ấy đốt hết nhé". Vậy là tôi cười, và không đi nữa. - Ntk thật quái ác. Cuối cùng cũng tìm cách khơi lại kỷ niệm trong lòng người ta. Còn bài "Không giờ rồi" thì sao? - Khi hát hết câu "ngày sau giàu có mới thương hơn", tôi đã nói vu vơ rằng "khi giàu có họ thay lòng đổi dạ rồi thì lấy gì thương hơn thương bớt". Cô ấy đã đáp rằng "Nếu thay lòng đổi dạ thì em đâu có về đây làm gì nữa". - Ntk thật là biết kiếm chuyện. Chỉ tội cho cô ấy còn quá nhẹ dạ mới tin cái kẻ mồm mép như ntk. Nhưng mà chỉ vậy thôi sao? - Sau đó chúng tôi tắt máy karaoke đii ngủ. Nhưng cô ấy không đi ngủ mà lại đem rỗ mía khúc ra bàn đá ngoài hiên ăn một mình. Tôi đoán biết cô ấy cũng mong có người ăn chung nên đã nối gót theo ra. - Mà hôm qua cậu bạn trai của cô ấy đâu mà để cho cô ấy có cơ hội nói chuyện với kẻ nguy hiểm như ntk vậy? - Cậu ta vẫn đang ở bên nhà bà ngoại. - Rồi hai người chỉ ăn mía thôi sao? - Trong lúc ăn mía, chúng tôi kể nhau nghe những chuyện xảy ra trong thời gian qua. Nhưng điều khiến tôi đau lòng lại chính là chuyện tình cô ấy với anh bạn bây giờ. Nghe nói cũng có nhiều xích mích giữa gia đình hai bên và bản thân hai người cũng có nhiều điều bất đồng. Trong mối tình hiện giờ, cô ấy nhận được nhiều sự bận tâm và lo lắng hơn là sự vui vẻ yêu thương. - Vậy còn khi yêu ntk thì có khác gì đâu? - Nếu so bây giờ với ngày xưa thì tất nhiên có khác. - Vậy rồi ntk có định nối lại tình xưa không? - Không. Tôi yêu cô ấy cái thưở còn là cô bé ngây thơ mà chiếc áo rộng cổ cũng không dám mặc, cái nắm tay với người con trai cũng e ngại thẹn thùng và một nụ hôn cũng còn nghe sợ. Bây giờ cô ấy có người yêu nên khác đi nhiều. Tôi từng thấy những bức hình của cô ấy với chiếc áo hai dây khoe làn da trắn mịn. Từng nhìn thấy cô ấy với người ta má tựa vai kề trong những tấm ảnh trên website của cô ấy. Sự khác biệt đáng sợ đó liệu có còn chút chỗ đứng nào trong tình yêu của tôi không? Hơn nữa, đối với phụ nữ thì khoảng cách không gian là thứ gì đó rất khủng khiếp. Khi cảm thấy cô đơn và mệt mỏi với công việc thì họ cần lắm một bờ vai để tựa vào mà tôi thì quá xa không thể đem lại cho cô ấy. Suy cho cùng thì người phụ nữ nào cũng mong muốn tìm thấy một người chồng có thể nương tựa khi cần thiết hoặc chí ít cũng không mang lại cho cô ta thêm gánh nặng về trách nhiệm và bổn phận. Còn tôi thì như ntk đã biết đó, ngoài việc lo cho cuộc sống của bản thân mỗi ngày thì phần lớn thu nhập của tôi dành cho việc chăm lo cho cuộc sống của cha mẹ tôi và đứa em còn đang ăn học. Còn ngược lại người bạn của cô ấy hiện giờ có thể xem như một công tử nho nhỏ, không phải lo lắng gì nhiều mà còn ngược lại có thể được gia đình đùm bọc. Luận về những thứ có thể nhìn thấy và cảm nhận được thì tôi chẳng có lý do gì có thể níu kéo được cô ấy. - Nhưng mà tình yêu không đơn giản như ntk nói đâu. Có những người phụ nữ không bào giờ quan tâm chuyện có thể nương tựa vào đàn ông hay không mà cái họ cần là một người có thể có sự quan tâm, chia sẻ đúng lúc, biết nói những lời ngọt ngào để dỗ ngọt lúc căng thẳng suy tư. Ntk tuy không bên cô ấy bây giờ nhưng sau này cũng có thể, còn lại nếu nói về sự chia sẻ và ngọt ngào thì tôi đoán chắc ít có ai qua được ntk. - Cô ấy sống bên Mỹ từ nhỏ nên ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi văn hóa thực dụng của xứ đó, không có thời gian để mơ mộng ảo huyền vào những thứ lãng mạn ăn không được như ntk nói đâu. - Vậy ntk định tiếp tục theo đuổi em bé sao? - Vâng. Tôi đã quyết định như vậy. Cô ấy có hỏi tôi và tôi cũng đã nói như thế. - Tôi hỏi thật ntk nhé, trong lòng ntk bây giờ thì giữa cô chị và cô em ntk thích cô nào hơn? - Câu hỏi này thật khó trả lời. Cô chị là người tôi từng yêu thương và chờ đợi. Nhưng giờ đây xem như đã thuộc về người khác. Em bé thì trong sáng ngây thơ, đáng yêu đến thế. Mặc dù tính tình và suy nghĩ còn chút trẻ con trong đó nhưng mà tôi cảm thấy ngày tháng có thể sẽ làm tôi yêu thương em bé đủ nhiều để quên đi cô chị. Và khi đó tôi có thể dành cho em bé tình cảm trọn vẹn nhất. - Ntk thật đáng sợ. Nhưng dù sao những điều ntk nói cũng có lý.
Rồi chúng tôi lại trở lại với công việc của mình. Tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều về hắn và cảm thấy có nhiều điều bất ổn. Từ trước đến nay chưa bao giờ hắn dùng từ "yêu" nhiều như khi kể về chuyện này và cũng chưa bao giờ kể nhiều, kể sâu và đầy cảm xúc chân thật như câu chuyện của hắn và cô ấy. Tôi biết hắn vốn là kẻ rất nặng tình và câu chuyện này cho thấy hẳn là hắn thực sự vẫn còn yêu cô ấy nhiều lắm. Tôi bắt đầu lo sợ, có thể sẽ lại có những thay đổi trong câu chuyện này và không biết người bạn của tôi sẽ có đủ bình tĩnh để chọn lựa con đường trọn vẹn nhất hay không. Hắn từng là kẻ nhúng tay là khuấy động chuyện yêu đương của người ta khiến người ta chia tay với người yêu để tìm đến hắn. Hắn từng giành được tình cảm rất đặc biệt của một người vợ mới của người ta và miệng lưỡi của hắn luôn có sức thu hút đối với những cô gái muốn tìm cho mình một người chồng lý tưởng. Cô em thì còn quá ngây thơ, thậm chí hơi ngốc để có thể cảm nhận sự lợi hại của hắn. Cô chị thì căn cơ đã có tình ý với hắn, lại không hạnh phúc lắm trong chuyện yêu đương hiện tại, lại tìm thấy ở hắn những thay đổi tích cực, những thứ mà có lẽ cô ta sẽ không thể tìm thấy ở bất kỳ người nào mà cô tay quen trước đó. Càng nghĩ tôi càng bị thuyết phục rằng hắn sẽ lại gây ra sóng gió trong lần tái ngộ này.
Đầu tuần sau, tôi gặp hắn và cũng bắt đầu câu chuyện quen thuộc theo cách cũ. Được biết là cuối tuần rồi hắn dẫn đoàn người của gia đình cô ấy và bên chi dâu đi núi Bà. Nhưng đang trò chuyện thì hắn xin tạm dừng cuộc trò chuyện với tôi để giải quyết công việc gì đó rất gấp. Vậy là tôi lam việc và chờ xem hắn lại gặp chuyện gì nữa đây. Thế rồi đến gần cuối giờ chiều hắn mới gọi tôi và xin lỗi vì để tôi chờ lâu quá. Tôi vẫn luôn tỏ ra thông cảm với hắn cho dù lắm khi hắn quên lời hứa với tôi. Tôi hỏi hắn: - Ntk đang ở đâu đấy? - Tôi hỏi thế vì có khi công việc gấp hắn cũng hay chạy tới chạy lui mà. - Đang ở bờ bên vực thẳm. - Sao trên núi không ở cho yên mà lang thang đâu đó? Coi chừng té xuống bây giờ - Tôi và hắn trước đây vẫn hay bàn về đạo hạnh và hắn tỏ ra là người am hiểu về đạo đức thánh hiền, cũng khá lưu loát khi giảng tôi nghe về giáo lý Đạo Cao Đài, đến nỗi tôi tưởng như hắn là một người tu có thâm niên lắm vậy. Và khi hắn đề cập tới chuyện "vực thẳm" là tôi biết ngay hắn đang nói đến điều gì - Nói xem ai xui khiến mà ntk phải lang thang ra bờ vực. - Tôi vừa nói chuyện với cô ấy cả buổi trưa nay. - Cô chị hay cô em? - Tôi biết chắc là cô chị, nhưng để hỏi lại cho chắc ăn. - Cô chị. - Vậy cô chị đã làm gì mà đưa ntk đến chỗ bờ vực vậy? - Chúng tôi nói về chuyện tối qua. Cô ấy đã khóc thật nhiều. Rồi hắn copy cho tôi một đoạn trong cuộc nói chuyện đó. Đại ý của đoạn đó là cô ấy hỏi hắn chứ nếu cô ấy chỉ còn sống vài hôm thì hắn sẽ làm gì. Hắn thì trả lời là nếu như vậy thì hắn sẽ dành hôm cuối cùng để bên cô ấy cả ngày. Cô ấy chỉ cảm ơn, tôi không biết sau đó là gì nữa nhưng mà hắn trả lời như vậy rõ ràng là câu trả lời mà cô ấy mong đợi và câu trả lời đó cho thấy rằng hắn vẫn rất yêu thương cô ấy chân tình. Tôi hỏi tiếp: - Nói tôi nghe xem mấy hôm nay ntk đã làm gì mà người ta lại hỏi ntk như vậy? - Số là tối hôm qua, sau khi đi núi Bà về, tất cả mọi người mệt nên ngủ sớm. Còn lại tôi và cô ấy thức ca hát đến gần nửa đêm. Nhưng khi đó chỗ ngủ của tôi bị cậu ấy chiếm ngủ, chỗ của cô ấy bị má chiếm. Thế là tôi phải quá giang chỗ ngủ của mẹ tôi, còn cô ấy không ngủ chỗ sofa mà tôi cho là êm lưng hơn mà lại vào chiếc võng cách chỗ tôi ngủ một cái cửa sổ để ngủ. Lúc tôi vừa định nhắm mắt thì phát hiện cô ấy nằm bên ấy không mền không gối gì cả. Tôi vì sợ cô ấy bị muỗi ăn thịt mất nên bảo cô ấy vào chỗ tôi mà ngủ còn tôi sẽ đi xuống sofa ngủ. Cô ấy không chịu và nói là nếu vậy thì tôi sẽ bị muỗi cắn và sẽ không ngủ được nhiều thì lấy sức đâu đi làm. Nhưng tôi bảo rằng chẳng thà tôi bị muỗi cắn mà còn ngủ được chút ít còn hơn là cô ấy nằm đó để tôi cả đêm không ngủ được. - Hai người lo lắng cho nhau quá hén. Tội nghiệp cho thằng ku kia mê ngủ không biết chuyện gì xảy ra. Rồi cuối cùng cô ấy có nghe lời ntk không? - Có. Khi tôi nói như vậy cô ấy không còn lý lẽ nào khác nên vào ngủ chỗ tôi. Còn tôi thì đi ra sofa ngủ. Dù sau thì chỗ đó cũng không có nhiều muỗi nên tôi ngủ rất ngon. - Chỉ vậy thì chắc cô ấy không hỏi ntk câu kỳ quặc vậy đâu nhỉ? - Ừ. Sáng đó tôi thức dậy chuẩn bị đi làm. Chỗ mà tôi rửa mặt cách cửa sổ ấy không xa. Tôi cũng muốn ghé qua xem cô ấy ngủ có ngon không thì thấy cô ấy còn ngủ. Mọi hôm thì cô ấy dậy từ rất sớm nhưng hôm nay dậy sau tôi. Nhìn thấy cô ấy ngủ tóc xỏa rối tung, nhưng tôi nhớ lúc nằm võng hình như cô ấy có kẹp tóc. Tôi tìm thử xem cô ấy có đánh rơi chiếc kẹp tóc bên võng hay không thì quả nhiên là có. Lúc tôi nhặt chiếc kẹp lên còn chưa biết làm sao đưa cho cô ấy thì cô ấy thức giấc nhìn tôi. Tôi trao cho cô ấy và sau đó đi làm. - Ntk đã bảo là không níu kéo người ta mà sao quan tâm còn hơn cả người yêu thế? Chắc hẳn chiếc kẹp tóc đó rất đặc biệt lắm với cô ấy. - Không có gì đặc biệt. Đó là chiếc kẹp tóc của dì tôi, cô ấy mượn thôi. - Hình như là khi chia tay lần trước ntk có tặng nàng chiếc kẹp tóc? - Vâng. Cô ấy đã nói rằng việc tôi trao chiếc kẹp tóc ấy làm cô ấy nhớ lại ngày quen nhau. Cả đêm qua cô ấy đã không ngủ vì cảm nhận những ấm áp trong sự quan tâm của tôi. Đó là lý do mà đến sáng cô ấy mới ngủ lại. Còn chiếc kẹp tóc của tôi năm xưa đã gãy rồi, không còn dùng được nữa. Tôi cũng có hứa là sẽ mua cho cô ấy chiếc kẹp khác. - Vậy cũng không liên quan gì đến việc cô ấy phải giả sử như có thể sắp chết vậy? - Cô ấy có tâm sự với tôi là trong người có bệnh. Trái tim cô ấy không được khỏe lắm. Lại hết thời gian của một ngày làm việc và tôi phải về lo cơm nước cho chồng con. Hắn thì còn làm việc thêm ba mươi phút nữa rồi còn phải đi học. Hắn bảo với tôi là quyết định đeo đuổi cô em mà rồi những việc mà hắn làm gần đây hầu hết là cho cô chị. Trong câu chuyện của chúng tôi, em bé ít được đề cập hơn. Những điều tô lo lắng gần như đã hiện rõ dần. Hắn càng giấu giếm thì những việc hắn làm, những lời hắn nói càng cho thấy là hắn thực sự vẫn tha thiết yêu cô chị. Hà Nội vào thu, hắn từng đến đây và đã suýt nữa làm cho một cô gái Hà Tây bỏ người bạn trai của mình để yêu hắn. Càng nghĩ tôi càng thấy lo lắng cho cô chị, lo hơn nữa cho người yêu mới của cô ấy. (còn tiếp)
Ba hôm bốn bữa cũng tàn xuân Những cánh mai qua đã úa dần Nắng cứ mỗi ngày thêm chút nắng Sương thì từng bữa bớt hơi sương Lời ca hôm ấy còn vang mãi Tiếng nhạc ngày qua đọng ít phần Ý đẹp lời hay cho nhớ Tết Câu thơ giọng hát tiếc tàn xuân