Một mình đưa mắt qua song cửa
Mây khóc cho rơi giọt vắn dài
Đã mấy hôm rồi cơn nhỏ lớn
Cao xanh bi lụy bởi vì ai!
Một trời xam xám mấy tầng mây
Sấm sét vang rền khắp đó đây
Cành lá xác xơ, cơn gió lạ
Quả hoa rơi rụng, lốc đâu về!
Một cánh chim xa, bay lạc lõng
Giữa trời chưa biết sẽ về đâu
Vì chưa tổ ấm cho ngừng nghỉ?
Hay bởi nhờ mưa chia nỗi đau?
Trong cuộc sống đời thường, có những phút giây thoáng qua nhưng vết tích trong lòng là vô tận, có những chuyện như tiểu thuyết nhiều chương hiển hiện mỗi ngày
Sunday, August 17, 2008
Chiều mưa
Một mình đưa mắt qua song cửa
Mây khóc cho rơi giọt vắn dài
Đã mấy hôm rồi cơn nhỏ lớn
Cao xanh bi lụy bởi vì ai!
Một trời xam xám mấy tầng mây
Sấm sét vang rền khắp đó đây
Cành lá xác xơ, cơn gió lạ
Quả hoa rơi rụng, lốc đâu về!
Một cánh chim xa, bay lạc lõng
Giữa trời chưa biết sẽ về đâu
Vì chưa tổ ấm cho ngừng nghỉ?
Hay bởi nhờ mưa chia nỗi đau?
Wednesday, February 13, 2008
Tri kỷ - Phần 5: Phút lặng

Một ngày cũng trôi qua và tôi cũng đang băn khoăn không biết rồi hắn có gặp gì bất ngờ nữa không. Thấy những thiệt thòi hắn phải cam chịu trong thời gian qua tôi luôn mong hắn có thể sớm có được hạnh phút, có được người để yêu thương và san sẻ. Tôi không biết nhiều về cô chị cũng như cô em mà tất cả chỉ đoán già đoán non qua những câu chuyện của hắn. Dù vậy, theo suốt diễn biến câu chuyện tôi thấy cô ấy đúng là người mà hắn thực sự thương yêu và ngược lại cũng cảm nhận được tình yêu mà cô ấy dành cho hắn. Có điều là tội nghiệp cho họ đã có quá ít thời gian bên nhau, rồi lo cho hắn không biết có được đón nhận người mình yêu thương trở về trọn vẹn như ban đầu. Họ xa lâu như vậy còn hai cô cậu kia thì bên nhau quá lâu, cái lối sống thực dụng của bọn trẻ bây giờ cộng với sự dễ giải trong quan điểm của người phương tây chắc hẳn không ít thì nhiều cũng để lại tì vết trong cuộc tình duyên ấy. Còn hắn, một người theo lối sống chuẩn mực, cố chấp và nghiêm khắc với quan hệ yêu đương không biết có đủ mềm dẽo để ứng xử những tình huống bất ngờ mà cô ấy có thể mang lại hay không. Sáng nay, là cuối tuần, hắn làm việc buổi sang còn tôi thì vẫn phải làm việc cả ngày. Tôi cũng không bận lắm nên tranh thủ hỏi thăm hắn vài câu để xem kết cuộc thế nào.
- Ntk có đây không?
- Vâng, tôi đây.
- Nàng về tới nhà chưa?
- Chưa, nghe nói còn đang ở sân bay quá cảnh.
- Ntk đang ở đâu thế?
- Đang ở đáy vực.
- Ở đấy chắc có nhiều hoa thơm cỏ lạ nhỉ?
- Cũng chưa biết. Tôi vẫn còn đang chơi vơi không thấy hoa cỏ gì mà đang phải đối mặt với nhiều lối rẽ khác nhau.
- Vậy có muốn kể tôi nghe xem ngày hôm qua ntk đã làm gì không?
- Vâng. Sau khi tôi trò chuyện với ntk tôi đã gọi điện thoại cho mẹ tôi và xin mẹ tôi đừng trách tội tôi vì đã không thể không nói lên sự thật. Mẹ tôi chỉ biết khóc và khuyên tôi hãy suy nghĩ cho thật kỹ để không làm khổ cả hai đứa. Tôi cho mẹ biết là tôi đã nghĩ rất kỹ và quyết không thể để mất nàng lần nữa.
- Sao ntk không gọi cho cô ấy mà phải gọi cho mẹ?
- Trong chuyện của tôi với nàng thì mẹ tôi là người hiểu nhất. Và đương nhiên có thay đổi gì trong cuộc sống của tôi thì mẹ là người đầu tiên chịu ảnh hưởng. Còn nếu như có thay đổi gì trong cuộc lương duyên của cô ấy mà lại có liên quan đến tôi thì hẳn ba má tôi cũng có thể trách mẹ tôi trước nhất. Vả lại tôi biết mẹ tôi thương tôi và ủng hộ tôi.
- Rồi sau đó có nói chuyện với nàng không?
- Không có. Vì nghe mẹ tôi nói nàng đi công việc gì đó với chị dâu.
- Rồi ntk có về ngay không?
- Lúc đó tôi nhờ mẹ tôi nhắn với nàng là nếu có về lên mạng gặp tôi một chút. Nhưng lòng tôi như lửa đốt, tôi chẳng chờ được nữa và cũng không thể làm việc được nên gọi cho sếp và xin nghỉ đột xuất vì có chuyện gấp trong gia đình.
- Sếp nói thế nào?
- Sếp hỏi là có chuyện gì có thể nói để sếp biết mà còn liệu cách giúp đỡ. Tôi bảo là việc này chỉ có thể bản thân tôi tự giải quyết, sau này sẽ kể lại sếp nghe sau.
- Có vẻ sếp thương ntk quá nhỉ!
- Vâng, sếp vẫn xem tôi như chị em, việc vui buồn cũng thường chia sẻ với tôi và ngược lại. Sếp bảo tôi có chuyện gì hãy suy nghĩ thật kỹ mà hành động, đừng quyết định vội vàng. Cần thiết cứ gọi cho sếp để được giúp đỡ.
- Vậy ntk về có gặp được nàng không?
- Tôi về được lúc sau nàng mới về đến, rồi thấy chị dâu ôm nàng còn nàng thì nhìn tôi mà nước mắt hai hàng.
- Tôi tưởng nàng sẽ chạy đến ôm ntk mà khóc chứ. Rồi ntk làm sao nói chuyện với nàng?
- Một lúc sau chị dâu lại đi công việc, nàng nắm tay tôi và dắt tôi lên sân thượng sau nhà.
- Ntk thiệt tệ. Tôi tưởng ntk phải là người dắt nàng đi chứ. Rồi ntk có nói lên lòng mình cho nàng biết không?
- Khi lên đấy nàng hỏi tôi sao về sớm vậy. Tôi bảo là có nhiều việc còn quan trọng hơn việc làm. Rồi tôi ôm lấy đôi vai của nàng, nói rằng tôi yêu nàng và nếu nàng trở lại tôi sẽ mở vòng tay đón nàng về với tôi.
- Chắc nàng khóc nhiều lắm?
- Không. Ngược lại, khi tôi nói xong thì nàng cười.
- Trời ạ! – phản ứng của cô ấy thật quá kỳ lạ. Thường thì khi hạnh phúc bất ngờ dễ làm cho người ta bật khóc, đàng này cô ấy lại cười, cái cách phản ứng chưa từng biết. Tôi lại lo không biết cô ấy cười vậy là ý gì – Vậy rồi nàng nói gì? – lần này tôi hỏi cho chắc ăn chứ không đoán nữa.
- Nàng bảo tôi nếu yêu nàng thì cố gắng làm tốt, học giỏi và chờ cô ấy thêm hai năm.
- Sao lại là hai năm?
- Vì nàng đã định là năm 25 tuổi mới lấy chồng. Nhưng…
- Lại có chuyện gì nữa à?
- Nhưng bổng nhiên nàng quay mặt ra sau vườn nhìn về phía xa xăm và rồi hai dòng nước mắt chảy dài. Tôi bối rối không biết có chuyện gì thì nàng hỏi tôi là có lỗi gì tôi không thể tha thứ cho người mình yêu không.
- Ntk trả lời sao?
- Tôi bảo tội đại nghịch bất đạo như thất kính với cha mẹ tôi thì không thể tha thứ được.
- Rồi nàng có nhận xét gì không?
- Nàng không nhận xét gì mà lại hỏi ngoài ra còn gì nữa không.
Trời ạ! Lần này thì tôi có thể đoán ra được là nàng đang định nói gì và hắn cũng không khó nhận ra ý của nàng. Tôi thấy nàng thật liều lĩnh mới có thể nói đến chuyện này trong hoàn cảnh như thế. Chỉ cần một chút nông nỗi thì hắn có thể xé tan cái hy vọng mong manh của cô nàng. Nhưng biết đâu, cũng có thể trong lúc tình cảm đang dâng cao người ta có thể dễ dàng tha thứ cho nhau hơn và nàng cũng biết vậy nên đã tận dụng cơ hội này để nói ra điều đó. Cũng có thể nàng không biết rằng đó là một điều rất khó tha thứ đối với tất cả đàn ông và nhất là đối với một người cố chấp và bảo thủ như hắn. Trước đây, có lần hắn tỏ tình với một cô gái, cô ta cũng đặt vấn đề đó với hắn và hắn đã trả lời dứt khoát rằng hắn không bao giờ có ý định yêu một người không xứng đáng với hắn. Hắn luôn cho rằng hắn luôn giữ gìn cho người khác thì người khác cũng phải giữ gìn cho hắn. Kết quả là cô bé nọ đã không thể nói gì thêm nữa và đó cũng là nguyên nhân chấm dứt tình cảm đó. Nhớ đến câu chuyện này tôi càng sợ hơn, không biết rồi lần này tình yêu của hắn có đủ lớn để thắng cái tính cố chấp của kẻ hay lý tưởng hóa mọi thứ như hắn. Mà nếu hắn có phản ứng thế nào đi nữa thì cũng không trách hắn được. Trong hàng chục năm qua với bao nhiêu chuyện đã xảy ra nhưng hắn vẫn luôn thể hiện quan điểm là giữ gìn cho mọi thứ được trọn vẹn. Lần này quả nhiên là một thử thách quá lớn đối với hắn. Nhưng dù sao thì với tất cả những thể hiện của hắn cũng cho tôi thấy hắn yêu nàng đến nhường nào. Với tình yêu đó, hắn đã đấu tranh nội tâm thật nhiều để rồi cuối cùng cũng phá vỡ vài thứ mà hắn cho là chuẩn mực để rồi về với nàng. Hy vọng rằng lần này hắn đủ bao dung để hy sinh một chút mà có thể đổi lấy hạnh phúc cho mình. Biết hắn cũng không muốn nói nhiều đến chuyện đó nên tôi cũng không hỏi nữa.
- Xem ra nàng đã chờ câu nói ntk rất lâu. Bây giờ chắc hẳn trái tim nàng đã thuộc về ntk rồi mà sao ntk bảo là “vẫn chưa biết”?
- Vì tôi hoàn toàn có thể mất nàng vĩnh viễn trên chuyến bay này.
- Ntk có thể suy nghĩ tích cực hơn một chút không? Tôi thấy nàng cứ lao vào ntk như một con thiêu thân, đã đạp lên mọi trái ngang để cho ntk biết là nàng yêu ntk. Vậy chẳng lẽ nào nàng có thể làm chuyện đó chỉ để vui đùa đâu.
- Ntk có lẽ hơn tôi về kinh nghiệm tình đời nên chắc cũng biết rằng điều tôi suy nghĩ vẫn có thể xảy ra mà. Thử nghĩ xem, trên đoạn đường này, khi hai người từng và có thể vẫn còn yêu nhau ngồi cạnh nhau. Vòng tay, hơi ấm và những tiếng yêu thương ngọt ngào sẽ đem về bao nhiêu là kỷ niệm của bao nhiêu năm yêu đương nồng thấm. Hơn nữa nàng là người con gái tốt bụng, rất giàu tình cảm vả cũng không ít lãng mạn, thử hỏi có ai dám cam kết là nàng sẽ không suy nghĩ lại. Nói ra thành ra nói xấu cho phụ nữ, nhưng theo những gì tôi từng biết thì họ vẫn thích cái gì đó có thể sờ đụng, nghe thấy được hơn là những thứ xa vời phải mất thời gian chờ đợi.
- Vậy ntk món quà mà ntk dành tặng cho nàng là gì – Tôi biết hắn đang rất khổ tâm vì chưa biết cuộc tình này sẽ kết thúc ra sao nên cũng không dám bàn gì thêm. Vả lại những gì hắn nói cũng không phải là không có sở cứ. Từng có một người rất yêu hắn nhưng rồi cũng lấy chồng vì một lý do đơn giản là hắn ở xa quá. Vả lại, sự xa cách của tám năm trước cũng đã tạo ra chuyện đau thương của ngày hôm nay. Tôi cũng không dám khuyên hắn nhiều vì nếu để hắn đặt quá nhiều hy vọng sẽ rất nguy hiểm nếu hắn bị thất vọng. Vì vậy tôi hỏi chuyện khác cho nhẹ nhàng hơn.
- Đó là một bức tranh thêu tay có bốn chữ “Mốt mai tương phùng”.
- Chỉ bức tranh đó cũng cho thất ntk vẫn yêu nàng thắm thiết, trong lòng ntk vốn đã có ý muốn chờ đón nàng về. Tôi nói chắc không sai chứ?
- Vâng. Nhưng đó chỉ là ước vọng đơn phương của tôi và khi tặng nó cho nàng tôi cũng sợ nàng hiểu tình tôi nên có bảo là khi nào về đến nhà mới được mở ra xem.
- Ntk thật ngốc. Tại sao cứ phải dằng lòng mình để hy sinh cho một ai đó mà người ta chắc cũng không cần quan tâm.
- Cũng chẳng biết là như vậy sẽ tốt hay xấu. Cũng nói thật là khi quyết định nói cho nàng biết tôi yêu nàng thì tôi cũng chỉ là mong nàng hiểu được tình tôi, còn nàng có đón nhận nó hay không tôi cũng không muốn nghĩ đến, tôi biết sẽ khó cho nàng lắm nhưng cũng nói để rồi tôi không phải hối hận cả đời.
- Vậy ntk cũng đừng suy nghĩ nhiều, và cũng đừng lo lắng. Nếu đó thực sự là duyên, là người xứng đáng để ntk yêu thương thì người đó sẽ vẫn là của ntk. Bằng ngược lại thì ntk cũng đã trút được lòng mình, có mất đi cũng là một kinh nghiệm đáng giá.
- Vâng. Cũng chỉ có thể làm vậy.
- Giờ đến giờ cơm rồi. Tôi đi đây kẻo mấy chị đợi. Ntk nếu xong việc cũng nên về nghĩ ngơi cho khỏe, mấy hôm nay chắc thức nhiều và cũng mệt mỏi lắm rồi. Cái chứng rối loạn tiền đình của ntk xem ra còn phải trị dài dài. Để tôi xem rồi liệu cách cho.
- Ntk ăn cơm ngon miệng nhé!
- Tạm biệt ntk.
Cũng từ ngày đó chúng tôi ít nói chuyện với nhau hơn. Chắc là họ chưa cưới nhau nhưng thấy hắn cũng ít khi gọi tôi và cũng không còn làm thơ nhiều như trước nên tôi đoán hắn đang bận rộn để bảo vệ tình yêu của mình. Vì vậy nhiều khi cũng muốn tâm sự với hắn vài câu nhưng cũng ngại không dám gọi. Dù sao thì với tình yêu mãnh liệt của họ cộng với những song gió trong thời gian qua thì tôi vẫn có niềm tin rằng họ sẽ đến với nhau. Cho dù vì vậy hắn sẽ ít có thời gian kể chuyện cho tôi nghe nhưng tôi vẫn xem hắn là người tôi yêu quý. Và với tất cả sự yêu quý đó, tôi luôn cầu mong cho ntk của tôi được hạnh phúc với một tình yêu thực sự, để tôi không còn cảm thấy chạnh lòng khi đọc những bài thơ thật buồn của hắn.
Monday, February 11, 2008
Tri kỷ - Phần 4: Bức tranh thêu

- Ntk à, lúc này em bé đối với ntk thế nào?
- Em bé vẫn dành phần lớn thời gian bên chị dâu.
- Vậy ntk định làm sao?
- Còn chưa biết làm sao nữa. Từ từ hẳn tính.
- Ntk à, tôi nghĩ ntk hãy bỏ ngay cái ý định theo đuổi em bé đi.
- Sao thế?
- Tôi hỏi thật nhé. Sao đến nay đã nửa đời người rồi mà ntk chưa có vợ?
- Có nhiều lý do.
- Không phải ntk vẫn còn thương nhớ và chờ đợi cô chị sao?
Hắn im lặng hồi lâu không nói gì. Còn tôi không phải vô duyên vô cớ mà hỏi hắn câu đó. Đã có lần chúng tôi tâm sự nhau nghe về cuộc sống của mỗi người. Hắn đã từ chối hai cuộc tình với lý do là hắn sợ không thể đem lại hạnh phúc cho họ vì bản thân hắn có quá nhiều trách nhiệm lâu dài. Đành rằng nghe cũng không thuyết phục lắm nhưng không phải là hắn không có lý. Hắn sinh ra trong một gia đình nghèo với cả thải sáu anh chị em. Cha mẹ hắn là nông dân mà không có bao nhiêu ruộng vườn, quanh năm chỉ lo miến ăn không thôi cũng đã đủ vất vả huống hồ loa lắng cho con cái đầy đủ như người ta. Chị hắn phải thôi học từ rất sớm để giúp việc với cha mẹ, còn hắn là con trai, được xem là đích tôn nên được ưu ái cho ăn học đến nơi đến chốn. Năm hắn xong tiểu học thì mẹ hắn phải đi mổ vì bứơu và kết quả là ngôi nhà cũng khá to bằng gỗ được bán đi. Năm hắn thi vào đại học thì cha hắn lại lâm bệnh tim nên ruộng đất cũng bán gần hết mà còn phải vay nợ để chạy chửa. Hắn đi học đại học với tiền vay bạc hỏi và sau đó nương tựa vào tình yêu thương của cô bác trong ngôi chùa mà hắn xin ở nhờ và phụ giúp họ việc nhang khói kệ kinh. Tất cả tương lai của gia đình chỉ trông cậy vào hắn và hắn luôn ý thức điều đó nên tự xem mình như là người có trách nhiệm hy sinh cả đời để đưa gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khổ đó. Những năm qua hắn vừa lo cho cuộc sống hằng ngày của cha mẹ, vừa nuôi cho hai đứa em trai ăn học với hy vọng sau này chúng sẽ không phải khổ như thế hệ trước và còn có thể chung tay góp sức với hắn chăm sóc cho cha mẹ. Với đồng lương ít ỏi của hắn mà lại phải gánh vác bao nhiêu trọng trách làm hắn coi việc làm như là thứ duy nhất trên đời mà hắn có thể có. Hắn không có thứ sở thích gì như bóng đá, bóng chuyền, bơi lội hay tennis mà chỉ biết làm những bài thơ ảm đạm thê lương. Hắn cũng có chút ít thời gian để tán tỉnh những cô gái xinh tươi nhưng khi bàn đến chuyện cưới xin thì hắn từ chối bằng cách này hay cách khác. Trong những ngày qua, nhờ những chuyện hắn kể với tôi tôi mới biết những nỗi đau tình mờ mịt, những nhân vật không rõ ràng trong những lời than trách của hắn là ai. Hắn tỏ ra sành sỏi và cứng rắn trong những chuyện tình mà hắn tử kể tôi nghe, nhưng hắn đã không bao giờ động đến chuyện tình của tám năm về trước. Có lẽ đó là một vết đau mà hắn chạy chữa bao lâu nay không thể trị lành. Những phút im lặng của hắn khi tôi hỏi về tình cảm của hắn vớ cô chị càng thuyết phục tôi về điều đó.
- Không phải - Hắn phân trần - Chỉ vì tôi chưa tìm thấy người phụ nữ thích hợp.
- Ntk bảo là sẽ yêu thương em bé, vậy có phải ntk thấy em bé thích hợp với ntk sao?
- Cũng chưa hẳn - Hắn lại úng ấp úng - Nhưng tôi hy vọng như thế.
- Ntk à! Ntk đã bôn ba hết nửa đời người, đã từng quen biết bao nhiêu cô gái thì chắc hẳn cũng không khờ đến nỗi không biết ai thích hợp với mình. Nói tôi nghe xem mẫu người mà ntk thích là gì?
- Người đó chưa xuất hiện trên đời này.
- Đừng nói thế. Mà nếu là như vậy có thể tìm một người gần như thế để có thể làm cho họ hoàn thiện hơn. Cứ nói tôi xem mẫu người đó thế nào?
- Chỉ đơn giản là người phụ nữ biết chia sẻ những tâm tư của tôi, biết thông cảm với trách nhiệm và bổn phận của tôi, nếu không thể cùng tôi làm tròn trách nhiệm đó thì cũng đừng ngăn trở tôi.
- Nếu chỉ là như vậy thì trên đời này thiếu gì.
- Cũng có vài người nói là sẽ sẵn lòng cùng tôi vượt qua tất cả. Nhưng tôi không có lòng tin vào điều đó, tôi cảm thấy họ không thể làm được.
- Chính xác là ntk không yêu họ, đúng không?
- Vâng - Hắn ngập ngừng hồi lâu - Có những người ngay khi mới gặp tôi đã thích rồi, nhưng khi đến bên nhau tôi lại không tìm thấy sự rung động thực sự của con tim, cảm giác cũng nhạt nhẽo như với bao nhiêu người khác.
- Vì thế cho nên ntk có thể cùng lúc quen hai ba cô chứ gì?
- Hình như ntk nói đúng. Tôi chưa tìm thấy sự hoà hợp nào. Những cuộc tình kia cũng chỉ như những vở tuồng, bề ngoài cứ rất đẹp nhưng vẫn nhận ra người diễn viên thật.
- Ntk nói xem khi xưa ntk yêu cô chị là vì điều gì? - Tôi đang cố xem thực ra hắn thích gì.
- Lúc ấy cô ấy là người con gái ngây thơ trong trắng. Dù tuổi còn nhỏ như là người biết quan tâm đến người khác, không nịnh bợ người giàu có cũng không khinh khi kẻ nghèo hèn. Là một người con hết lòng hiếu thảo với cha mẹ, là một người chị hết mực quan tâm lo lắng cho các em. Cô ấy còn là người nhạy cảm với cái hay, cái đẹp, dù sống nơi xứ người nhưng vẫn thích chiếc nón lá, áo bà ba, áo dài. Cô ấy là người tinh tế và kín đáo.
- Vậy còn em bé bây giờ thì sao?
- Em bé xinh xắn, kiêu sa, mang nét đẹp thật sang trọng và tao nhã. Cũng ngây thơ và trong trắng.
- Chỉ vậy thôi sao? - Nghe hắn kể ngắn quá nên tôi định hỏi xem hắn có bổ sung gì không.
- Có lẽ còn nhiều cái hay, cái đẹp khác nhưng tôi chưa cảm nhận được thôi.
- Ntk thật là cứng đầu. Vậy mà bảo háo sắc thì không chịu. Nghe nói tôi cũng biết là trong mắt ntk thì cô em đẹp hơn cô chị.
- Có lẽ vậy.
- Nhưng mà cô em là người mà ntk thích, còn cô chị mới mà người mà ntk yêu.
- ...
- Ntk à, lấy vợ đi, và cần nhớ rằng người mà ntk muốn tìm là người biết quan tâm, lo lắng, có ý thức trách nhiệm, sẵn sàng chia sẻ buồn vui với ntk, có thể chăm sóc cho cái đầu hay đau của ntk chứ không phải người chỉ để ntk ngắm nhìn.
- Vâng, tôi biết.
- Vậy từ trước đến nay ntk có gặp cô gái nào mà ntk thấy là phù hợp cho mẫu người thứ nhất không?
- Có.
- Ai vậy?
- Chính là cô chị.
- Tôi biết ntk sẽ nói như vậy. Mà đã như vậy rồi sao không đón lấy tình yêu ngay trước mặt mà còn tìm kiếm đâu xa?
- Ntk đừng nói thế. Mấy năm trước tôi đã chính miệng mình tác hợp cho cô ấy với cậu bạn của cô ấy bây giờ và cũng đã hứa với lòng sẽ vun đắp cho hạnh phúc của họ. Thời gian gần đây, mặc dù có nhiều nghi kỵ ban đầu nhưng tôi cũng đã cho cậu ta hiểu rằng tôi không có ý gì. Cậu ấy đã tin tôi và tôi cũng thấy mình nên làm vậy. Nguyên tắc của tôi là không phá vỡ hạnh phúc của người khác chỉ vì sự ích kỷ của bản thân mình.
- Nguyên tắc là thứ do con người đặt ra nó, vì vậy nên người ta cũng có thể thay đổi nó đi mà. Tình trường cũng như chiến trường, trong tình yêu không có chuyện nhường nhịn hay là thương hại gì cả. Nếu yêu người ta và người ta cũng yêu mình mà không dám đoạt lấy thì là một kẻ hèn yếu.
- Tôi thà là một kẻ hèn yếu cũng không thể phản bội lại lòng tin của người khác.
- Tôi dám cá là ngày nhà họ ra đi ntk sẽ ôm hôn cô chị thắm thiết.
- Ntk nói sai rồi. Tôi sẽ ôm hôn thắm thiết, nhưng không phải là cô chị mà là em bé.
Rồi hắn không nói gì nữa. Có vẻ như hắn giận tôi vì dám bảo hắn hèn yếu. Nhưng tôi không thể kìm được sự bực tức khi hắn cứ tỏ ra là quân tử kiểu ngốc ngếch đó. Hắn nói hết câu đó thì không thèm nói gì nữa. Tôi thì biết hắn đang tức giận và khó xử nên cũng không nói gì thêm. Vả lại cũng hết giờ nghỉ, chúng tôi đều phải làm việc. Cả buổi chiều hôm đó chúng tôi không nói chuyện với nhau. Sáng hôm sau, tôi còn chưa kịp gọi hỏi hắn có giận tôi không thì đã thấy hắn gọi tôi.
- Ntk khoẻ không?
- Tôi khoẻ. Còn ntk thế nào?
- Tôi đang sắp chết.
- Sao chết - Hắn làm tôi giật mình, không biết lại có chuyện gì đây - Ntk đang ở đâu đấy?
- Tôi đang ở lưng chừng vực, ntk kéo tôi lên giúp.
- Đáng đời cái kẻ cứng đầu. Tôi trên chùa, có đâu đó mà kéo.
- Ntk không cứu tôi sao? Trong hoàn cảnh này chỉ có ntk mới cứu tôi được.
- Cái người muốn tự tử thì trời mà cứu. Tôi đã bảo đi chỗ khác mà không chịu nghe, giờ làm sao cứu đây! Có cần tôi tiếp sức cho một đạp để mau xuống đó không?
- Là chỗ tri kỷ, ntk không cứu tôi thì thôi, làm sao lại còn nở xô tôi xuống đó.
- Nhưng cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra? Mà chừng nào nhà ấy mới về bên kia?
- Chiều nay.
- Tôi lại mong cho họ đi sớm hơn chứ còn cứ ở đây mãi chắc ntk hết cứu được rồi.
- Thì họ sắp đi rồi đó.
- Vậy là đêm qua là đêm cuối cùng họ ở đây?
- Vâng.
Tôi dần đoán ra manh mối. Những đêm cuối cùng thường là có nhiều thay đổi đến không ngờ. Người ta vẫn hay viết truyện theo kiểu đó cũng không lấy gì làm lạ. Hắn tuy cứng đầu ngang bướng nhưng lại là kẻ đa sầu đa cảm, cũng có máu nghệ sĩ lắm nên biết đâu lại làm nên cớ sự gì nữa rồi. Tôi hỏi thêm:
- Vậy đêm qua ntk chắc đã thức sáng đêm để trò chuyện với em bé? - Tôi biết hắn không làm như vậy vì em chắc hẳn còn không đủ thời gian để trò chuyện với cô chị mà, chỉ hỏi để hắn tự nói ra sự thật.
- Tôi không thức sáng đêm, có điều là không ngủ được nhiều.
- Sau thế?
- Hôm qua có người bạn của cô ấy đến tiễn cô ấy đi. Tôi cũng tiếp chuyện vài câu sau đó đi lên phòng ngủ để nhường lại cho hai người họ trò chuyện.
- Vậy ntk cũng ngủ sớm đấy chứ.
- Đáng lẽ như vậy. Nhưng ....
- Lại ấm ức gì nên không ngủ được à?
- Lúc tôi đang chập chờ nữa thức nữa ngủ thì có tiếng bước chân người, và đèn lại bật lên.
- Cô chị đang bận tiếp bạn. Vậy bước chân đó của ai?
- Của cô ấy.
- Trời ạ. Cô ấy làm gì ở đó? - Tim tôi cũng muốn nhảy ra.
- Tôi mở mắt ra và nhìn thấy cô ấy đang nằm vuông góc với tôi. Đầu hướng về phía tôi.
- Không phải ntk đã quay sang ôm người ta chứ?
- Không. Tôi thấy ngại quá nên bảo cô ấy xuống chơi với bạn kẻo người bạn kia buồn.
- Rồi cồ ấy có nghe lời ntk không?
- Cô ấy bảo là có em bé tiếp chuyện rồi. Cô ấy muốn được nhìn tôi đến khi cô ấy đi.
- Và ntk đã bảo cô ấy ở lại với ntk?
- Không. Tôi khuyên rằng người ta là bạn của cô ấy nên chủ yếu muốn nói chuyện với cô ấy. Không nên để em bé tiếp như vậy người ta sẽ buồn. Còn giải thích rằng trai gái ở chung phòng giữ đêm thế này không nên.
- Rồi cô ấy làm sao?
- Cô ấy nghe lời tôi, đi xuống phòng khách.
- Vậy là ntk có thể ngủ tiếp rồi còn gì.
- Nhưng tôi bắt đầu không ngủ được. Tôi biết cô ấy có chuyện gì đó muốn nói với tôi.
- Chứ không phải chính ntk cũng muốn nói gì với cô ta sao?
- Tôi không còn gì để nói. Chỉ nhớ ánh mắt cô ấy ngước nhìn tôi đầy tình ý làm tôi nhớ lắm cái đêm cách đó tám năm khi tôi sắp chạm vào môi cô ấy. Tôi cảm thấy vẫn thèm cái nụ hôn năm xưa lắm.
- Ntk đã không hôn cô ấy sao?
- Không. Tôi không thể hôn người yêu của người khác.
- Khó tin quá. Chẳng có người đàn ông nào như ntk. Miếng ngon ngay trước miệng mà lại không tranh thủ trộm một miếng.
- Nhưng tôi thì khác. Tôi đã cố kìm nén lòng mình với hy vọng là qua đêm đó mọi việc sẽ êm xuôi.
- Chắc là vì vậy nên ray rứt ngủ không được chứ gì?
- Cũng không chắc. Nhưng khi tôi còn đang nhắm mắt suy nghĩ đủ điều thì có cái gì đó ướt ngực áo tôi. Một giọt, rồi hai giọt, rồi ba giọt.
- Gì thế?
- Tôi mở mắt ra xem thì thấy cô ấy đang ngồi bên cạnh. Nhìn tôi thật gần và hai hàng nước mắt chảy dài trên má, lăn dài xuống ngực áo của tôi.
- Ntk mơ à?
- Không. Cô ấy đã đi một chút rồi quay lại.
- Khi đó ntk làm gì? - Họ cứ như một đôi không thể tách rời nhau. Cái cảnh tình mà hắn nói làm tôi không khỏi xúc động. Thật đáng thương cho cô ấy đã quá yêu hắn đến nỗi không còn quan tâm đến thân phận cùa mình. Có lẽ chỉ như thế mới có thể làm thay đổi con người của hắn. Tôi hỏi để xem cuối cùng người bạn cứng đầu của mình có chịu khuất phục trước tình yêu không.
- Lúc đó trái tim tôi như tan chảy theo những giọt lệ của nàng - Hắn gọi cô ấy bằng nàng, một cách gọi rất khác biệt với từ "cô ấy" khô khan thường ngày, cũng là dấu hiệu cho tôi thấy hắn đã bắt đầu chịu thay đổi - Tôi không còn nghĩ ngợi gì nhiều ngoài một cảm giác yêu nàng tha thiết. Rồi tôi bật dậy. Chẳng biết ai trước ai sau nhưng chúng tôi ôm nhau thật chặt và hôn nàng thắm thiết.
- Ntk ơi là ntk! Người ta đã yêu ntk đến quên trời quên đất như vậy. Còn ntk thì sao? Cái gì là nguyên tắc, cái gì là lòng tin? Để rồi đợi cho người ta phải chủ động bà tỏ như vậy ntk mới chịu làm một người đàn ông thực sự. Rồi chỉ vậy thôi sao?
- Cũng chẳng biết vì sao mà sau đó chúng tôi ngã xuống nệm. Tôi đè trên người nàng ấy, rồi nghe nàng khóc lơn hơn rồi nói "em đã sai rồi".
- Ntk định làm gì thế?
- Tôi không làm gì cả. Chỉ đỡ nàng ấy ngồi dậy, tay vẫn còn ôm chặt nhau.
- Lúc đó có ai thấy không?
- Lúc đó có một luồng sáng loé lên. Chúng tôi quay lại nhìn thì mới hay đó là em bé đang chụp hình.
- Hết chối cãi rồi. Ntk không còn đường nào để đi theo em bé đâu.
- Tôi biết. Nhưng tôi không quan tâm điều đó nữa.
- Sau đó hai người lại nằm xuống à? - Hắn vốn là kẻ nghiêm khắc, hay nói nhiều và cũng mạnh miệng chọc ghẹo người ta chứ chẳng khi nào lợi dụng phụ nữ. Hắn cứ học đòi theo Liễu Hạ Huệ nên có lẽ cũng vì vậy mà nhiều cô xa hắn cũng không chút oán hờn. Nhưng biết đâu, khi yêu thực sự thì người ta có khác.
- Không. Sau đó tôi bảo nàng cùng tôi ra sân thượng, trước bàn thờ trời vì tôi sợ cứ ôm nhau mại thế trong phòng lại có chuyện khó tránh.
- Hai người ra đó làm gì?
- Thì nói chuyện. Và tôi khuyên cô ấy đừng buồn. Còn bảo rằng bây giờ đã lớn rồi, nếu đã quyết định thì hãy có trách nhiệm với quyết định của mình. Bảo rằng có thể có vài quyết định chưa đúng lắm, nhưng ta sống phải có trách nhiệm với bản thân và với những người thân quen, nếu chỉ vì tình cảm bản thân mà đem lại sóng gió cho người khác thì không nên và sẽ phải hối hận. Còn bảo nàng là tôi không hề trách nàng mà sẽ luôn ủng hộ nàng, luôn sẵn sàng chia sẻ với nàng những khi buồn tủii hay lo lắng.
- Nàng nói sao?
- Nàng chỉ khóc và bảo tôi nói thật lòng một lần xem tôi có yêu nàng không.
- Vậy ntk chắc không trốn chạy được rồi?
- Được mà. Tôi chỉ bảo là tôi đã từng yêu nàng, nếu sau này tìm cho mình một người vợ thì tôi vẫn mong sao người đó cũng giống như nàng.
- Ntk nói cho khéo cuối cùng cũng lại để cho người ta một tia hy vọng. Rồi sau đó thế nào?
- Sau đó tôi bảo nàng đi ăn sáng với bạn còn tôi nhắm mắt chút để còn đi làm. Nàng nhẹ ôm lấy tôi và gạt nước mắt đi xuống. Còn tôi về phòng ngủ được vài phút.
- Vậy chiều nay ntk có tiễn nàng ra phi trường không?
- Chắc là không.
- Sao thế?
- Sáng nay trước khi đi làm tôi đã tặng cho nàng ấy một món quà, cho em bé một món quà coi như cũng xong rồi.
- Tặng quà và đưa tiễn là hai chuyện khác nhau. Không phải ntk sợ cầm lòng không đậu sao?
- Ntk đừng nhắc.
- Tôi cần nhắc để tên ngốc như ntk còn biết mình đang muốn gì.
- Sáng nay tim tôi đau dữ dội trên đường đi làm. Tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai nữa. Tôi sợ không kìm được lòng mình. Hiện giờ trái tim tôi đang lồng lộn, tôi thực sự đau đớn lắm. Tôi không muốn mất nàng ấy. Chỉ khi bên nàng ấy tôi mới cảm thấy mình rung động và cảm giác hạnh phúc.
- Vậy còn chần chừ gì nữa mà không về và nói cho nàng ấy biết?
- Tôi còn phải làm việc mà! Tôi cũng không muốn tạo sóng gió trong cuộc tình của họ.
- Việc hôm nay làm không xong còn mai làm. Việc này mất thì có thể kiếm việc khác. Nhưng tình yêu mất đi làm sao tìm lại được? Ntk đã mất nàng ấy một lần, lần này tìm lại được mà không chịu giữ lấy thì sau này có hối tiếc cũng không còn kịp đâu. Trái tim nàng ấy đã thuộc về ntk rồi, nếu nàng ấy vẫn bên người bạn trai kìa thì càng có lỗi với người ta.
- Nhưng....
- Không nhưng nhị gì cả. Nghe tôi đi ntk! Về đi! Đừng tiếc gì một chút công việc mà bỏ lỡ hạnh phúc của mình. Nếu tôi là nàng ấy thì bây giờ tôi đang mong ntk về với tôi. Và nếu ntk không về tôi sẽ hận ntk suốt đời. Hãy về nói cho nàng biết thực sự lòng mình và hãy bên nàng ấy cho đến khi nàng lên máy bay.
- Có lẽ tôi không thể làm khác được rồi. Tim tôi đang đau lắm và cũng không đầu óc nào mà tập trung làm việc được.
Rồi tôi cũng không nói gì để hắn có thể bình tâm mà suy nghĩ cho chín chắn. Tôi biết hắn đủ thông minh để hiểu bản thân hắn cần gì. Tôi biết hắn đã nói với tôi rất thật và tình yêu mà hắn dành cho nàng ấy là rất thật. Dù vậy tôi vẫn đang chờ xem hắn có nhắn gì cho tôi không. Trong thời gian đó tôi có chút việc cũng phải đi ra ngoài. Khi tôi quay lại thì thấy tin nhắn của hắn rằng "Ntk à, tôi đã quyết định và đã xin phép sếp tôi nghỉ ngày hôm nay. Cảm ơn ntk"
(còn tiếp)
Tri kỷ - Phần 3: Chiếc quạt

Hắn đi làm việc với vẻ mệt mỏi có thể nhận thấy thật rõ qua câu trạng thái "Life is a succession of joys and pains" và còn than với tôi là buồn ngủ. Tôi gợi ý hắn là có thể uống một ly cà phê thì hắn bảo là bác sĩ bảo kiên rượu và cà phê. Khi tôi bảo lâu lâu uống một chút cũng không sao thì hắn mới chịu nghe lời, vì dù sao tôi vẫn đang chăm sóc sức khỏe của hắn.
- Ntk à, hôm nay ở đâu thế?
- Một chân trên bờ, một chân đang phía bên vực thẳm.
- Nếu không thích xuống vực thì làm ơn về núi đi, ở đó làm gì coi chừng rơi xuống dưới bây giờ.
- Không sao đâu. Tôi luôn nắm một tay vào ntk, chắc ntk đủ mạnh để kéo tôi lên mà.
- Nếu một người đã cố tình nhảy xuống thì trời cũng không kéo lên nổi đâu. Mà có chuyện nghiêm trọng vậy?
- Trong hoàn cảnh đó thì không thể làm khác được.
- Chuyện gì khó khăn dữ vậy?
- Tối qua, sau khi ca hát xong, tôi tắt máy karaoke để đi ngủ. Nhưng mà khi đi ngang phòng cô ấy tôi không thấy cô ấy đâu. Tôi nhìn sang cửa ra sân thược thì thấy cô ấy ngồi bệt như người mất hồn. Tôi bảo cô ấy vào ngủ nhưng cô ấy không nghe nên đành nói chuyện với cô ấy ngoài sân thượng đến hơn nửa đêm. Cô ấy cứ ngồi lì không chịu vào ngủ, cứ bảo tôi vào ngủ để mai đi làm, còn cô ấy sẽ tiếp tục ngồi đấy đếm sao.
- Với người nặng tình như ntk chắc không để cô ta ngồi đó một mình rồi.
- Vâng. Tôi đứng dậy và khuyên cô ấy cũng nên ngủ, nếu có gì mai lại nói tiếp. Nhưng cô ấy cứ ngồi lì ra đấy.
- Và kẻ háo sắc như ntk phải bế cô ấy vào ngủ à? - Tôi nhạo hắn thôi chứ cá kẻ quân tử tàu cố chấp như hắn chắc không bao giờ dám làm trò đó.
- Ntk nghĩ tôi dám làm vậy sao? Tôi chỉ đưa bàn tay ra và bảo cô ấy nắm tay tôi kéo dậy.
- Vậy cô ấy có nắm tay ntk không?
- Có. Và như vậy cô ấy mới chịu vào phòng ngủ của mình.
- Ntk thường cho mình là quân tử, không muốn níu kéo tình cảm của cô ta. Vậy sao lại nắm tay người ta? Ntk không thấy làm vậy là có lỗi với bạn trai cô ấy sao?
- Chỉ là nắm tay thôi thì có gì lầm lỗi đâu. Tôi vẫn nắm tay các cô gái trong những trò chơi tập thể, hoặc bắt tay những người phụ nữ khi mới làm quen hay lâu gặp nhau. Ntk có vẻ khắc khe với tôi quá đấy.
- Ntk nắm tay bao nhiêu người tôi không quan tâm. Nhưng đối với cô ấy thì lại là chuyện khác. Có những cái nắm tay đúng lúc, đúng hoàn cảnh và đúng tâm trạng của người ta thì nó còn có ý nghĩa hơn là một đêm chăn gối.
- Có chuyện đó sao?
- Tin tôi đi. Là phụ nữ với nhau tôi hiểu cảm xúc của cô ấy.
- Có lẽ ntk nói đúng. Chắc là vì vậy nên sau đó....
- Sau đó sao? - Tôi e lại có chuyện gì khủng khiếp nên cắt ngang sự ấp úng của hắn.
- Sau đó tôi vào phòng tôi, cô ấy cũng phòng vào cô ấy. Khi tôi còn chưa kịp chợp mắt thì nghe có tiếng khóc.
- Cô ta khóc vì cảm thấy có lỗi với bạn trai chứ gì.
- Không phải. Tôi ngồi dậy và chạy sang bên đó. Thấy cô ấy không đóng cửa phòng, cũng không nằm ngủ mà ngồi ôm mặt khóc một mình.
- Ntk đã làm gì? - Tôi đang hồi hộp vì hình như chuyện mỗi lúc càng nan giải hơn.
- Tôi có làm gì đâu. Chỉ hỏi là vì sao cô ấy khóc.
- Rồi cô ta ngã vào lòng ntk?
- Không. Cô ấy vẫn không và tôi cũng chỉ ngồi bên cạnh, đúng ra có vuốt tóc cô ấy và khuyên đừng buồn nữa. Cô ấy bảo là sắp sửa đi rồi. Chạnh thương mấy dì ở đây hiu quạnh nên buồn vậy thôi.
- Cô ấy nói dối đó. Ntk à! Hãy nghe tôi một lời. Nếu ntk không muốn nối lại tình xưa thì tốt nhất là đừng bao giờ quan tâm cô ta quá như vậy. Hãy tránh xa cô ấy. Nếu cô ấy khóc thì cứ để cô ấy khóc một mình, khóc chút mệt rồi cũng ngủ thôi. Cứ mỗi lần cô ấy không đứng dậy thì ntk nắm tay kéo dậy, khóc thì ntk vỗ về, ntk đang đóng vai trò của một người yêu lý tưởng. Cô ấy khóc đêm qua là vì cảm thấy khó xử vì phải chọn lựa một tình yêu.
- Ntk khéo lo xa. Cô ấy còn yêu thương gì tôi mà chọn với lựa.
- Ntk vốn rất nhạy bén trong vấn đề tâm lý và cũng sành sỏi trong tình cảm. Vậy mà chuyện rõ như ban ngày vậy cũng không nhận ra.
- Kỷ niệm thì cũng qua rồi. Cô ấy đã dẫm đạp lên kỷ niệm của tình yêu xưa mà bước đến với người yêu mới. Nếu ntk có nhìn thấy cảnh họ tay trong tay như vợ chồng thì sẽ biết cô ấy chẳng còn luyến lưu gì với tình yêu cũ.
- Không. Cô ấy đang yêu ntk bằng một tình yêu mới, với con người mới hiện tại của ntk. Qua những gì ntk kể, tôi biết rất rõ điều đó.
- Tôi có tin được không? - Hắn tỏ ra lúng túng.
- Hãy tránh xa cô ấy nếu ntk muốn giữ gìn hạnh phúc của cô ấy và đi theo con đường ntk đã chọn. Thử tưởng tượng xem, nếu cô ấy là người mạnh mẽ thì sẽ ôm lấy ntk trong đêm qua. Lúc đó ntk sẽ làm sao? Bạn trai cô ấy nghĩ gì và em bé sẽ nghĩ gì?
Hắn nín lặng hồi lâu. Tôi đoán biết hắn đang nhận ra chuỗi những dấu hiệu của tình cảm, cũng có thể hắn đang xét lại lòng mình hoặc xem lại quyết định của mình. Tôi cũng tôn trọng phút tĩnh lặng đó với hy vọng rằng hắn nhận ra nhiều điều mà có những suy nghĩ chín chắn hơn. Sau một hồi hắn bảo tôi:
- Ntk cũng lạ thật.
- Sao lạ?
- Em bé thì bảo tôi tránh xa bé Cỏ May, cô ấy thì bảo tôi tránh xa em bé. Đến lược ntk thì bảo tôi tránh xa cô ấy.
- Hai người kia thế nào tôi không biết. Nhưng tôi bảo ntk tránh xa cô ấy là vì trong ba cô gái đó thì cô chị là người nguy hiểm nhất.
- Sao lại là nguy hiểm nhất?
- Thử nghĩ xem. Hai người xa nhau không phải vì hai người thực sự chê chán và chia tay nhau mà là vì những ngăn trở bên ngoài. Cho nên trong tận đáy lòng hai người hẳn còn rất quyến luyến với nhau. Vả lại cô ấy đã không còn ngây thơ như cái thưở tuổi mười lăm mà bây giờ đã lớn khôn, có sự tính toán, chọn lựa, cô ấy biết mình cần gì và ai có những thứ cô ấy cần. Nếu theo tính toán sơ bộ như vậy thì kể cả khi tôi là cô ấy thì chắc hẳn cũng lựa chọn ntk.
- Cho dù cô ấy có nghĩ gì thì tôi cũng mặc kệ. Tôi chỉ cần em bé thôi.
- Tốt nhất là ntk tránh xa cả ba cô gái đó. Một cô thì đã có người yêu. Em bé thì còn trẻ con quá trong khi ntk cần một người biết quan tâm, chia sẻ và biết chăm sóc cho ntk kìa. Bé Cỏ May thì còn quá nhỏ, mà ntk cũng không có tình ý gì nên không tính.
Cũng hết giờ nghỉ trưa, chúng tôi lại bắt tay vào công việc. Sau hôm ấy nghe nói là đến đám cưới chị dâu hắn với anh hai hắn. Vậy là cũng hơn một tuần trôi qua, tôi bận quá nên cũng không có thời gian thăm hắn nhiều. Rồi một hôm, cũng trong lúc thư thả, tôi vào vườn thơ của hắn trong BlackMoont, cũng là để xem tâm trạng của hắn diễn biến ra sao trong những ngày qua. Lúc ấy tôi bắt gặp một bài thơ hắn mới làm có tựa là "Cho người tình lỡ". Bài thơ đó đọc lên là tôi biết hắn viết cho ai. Những lời thơ như đắng cay, như đau xót mà kể cả tôi đọc vẫn cảm thấy nhói lòng. Tôi gọi hắn:
- Ntk à, có đây không?
- Có. Ntk khỏe chứ?
- Tôi vẫn khỏe. Ntk vui vẻ chứ?
- Ừ, tôi vẫn vậy.
- Vậy sao bài thơ ntk mới làm không chịu khoe cho tôi?
- Ntk đã vào BlackMoont rôi sao?
- Tôi mới xem xong. Ntk viết cho ai thế?
- Chắc ntk biết rồi còn giả bộ hỏi làm gì.
- Cô ấy có đọc chưa?
- Chưa. Vì tôi cũng mới làm lúc cô ấy đi chơi xa chưa về.
- Ntk không đi chơi chung với họ sao?
- Đó là chuyến đi của đoàn người hai họ mới làm xuôi nhau. Tôi không thuộc nhóm đó. Vả lại tôi còn phải làm việc mà.
- Vậy những ngày qua nhớ người ta nên làm thơ chơi à?
- Chuyện cũng dài dòng lắm.
- Có kể tôi nghe được không?
- Hôm cô ấy ngoài Nha Trang có nhắn tin về tâm sự với tôi những chuyện vui buồn của cô ấy. Rồi trong lúc nhắc lại kỷ niệm cô ấy bảo tôi sau này hãy sáng tác một bài ca có tựa đề là "chuyện tình một chiếc quạt".
- Sao lại là chiếc quạt? - Tôi ngạc nhiên vì trong kỷ niệm của họ không hề có cái quạt nào.
- Số là hôm sau đám cưới thì cô ấy, bạn trai cô ấy và mấy đứa em hứng lên bảo tôi dẫn đi Sài Gòn chơi. Bọn tôi đã đi khắp Diamond plaza, sau đó uống sinh tố trái cây và đến thương xác Tax. Lúc họ loay hoay mua sắm thì tôi dạo ngang chỗ bán quà tặng và vậy dụng gia đình thấy có mấy cái quạt cũng đẹp. Tôi nhớ là hai chị em họ vẫn thường giành nhau chiếc quạt khi ở nhà vì thời tiết bên mình nóng bức hơn chỗ họ. Do đó đã nãy sinh ý tưởng là mua tặng hai chị em họ mỗi người một chiếc quạt.
- Tặng cho cả hai chị em à? Vậy thì có gì đặc biệt đâu?
- Nhìn qua thì không thấy gì đặc biệt. Nhưng nếu xét kỷ nội dung hai chiếc quạt sẽ thấy đặc biệt.
- Chiếc quạt tặng cho cô chị có bài thơ tình nào đó của ntk à?
- Không phải. Tôi mua một chiếc có hình mấy bông hoa. Chiếc kia có hình mấy con ngựa. Mà tôi tuổi con ngựa. Sau đó tôi nhời người bán gói lại bằng cùng một loại giấy, cùng màu để không phân biệt được. Tôi xem đó như một quẻ bói với quy ước rằng nếu ai nhận được chiếc quạt hình ngựa thì người đó là người yêu tôi hơn.
- Ntk có công ghê quá vậy. Không cần bói toán gì cả, cứ hỏi tôi thì tôi chỉ cho biết thôi cần gì phải chơi đánh cược bằng mấy cái quạt. Rồi kết quả thế nào?
- Kết quả là lúc lên sân thượng trò chuyện tôi thấy cô ấy phất phơ chiếc quạt có hình ngựa.
- Ntk chắc thất vọng lắm?
- Vâng. Tôi vẫn mong là chiếc quạt đó trong tay em bé.
- Kể ra quẻ bói quá linh nghiệm còn gì. Vì sự thật là như vậy mà. Rồi bài hát đó ntk đã viết chưa?
- Tôi bảo cô ấy là tôi không biết sáng tác nhạc, chỉ biết làm thơ và viết văn thôi.
- Và ntk đã viết bài thơ đó theo yêu cầu của cô ấy?
- Vâng. Tôi hứa sẽ viết một câu chuyện tình như tựa đề cô ấy nói, nhưng hiện tôi chưa có thời gian nên sẽ tạm làm một bài thơ cho cô ấy đọc. Sau này có thời gian tôi sẽ viết truyện.
- Khi đọc bài thơ này chắc hẳn tim cô ấy sẽ nhói lên vì đau khổ và hạnh phúc.
- Sao vậy?
- Hạnh phúc vì biết có một người yêu thương mình hết lòng và đau khổ vì người đó chỉ muốn làm em rể mình.
- Cho tôi xin đi, ntk đừng chọc vào vết thương tôi nữa có được không?
- Thôi được rồi. Tôi không nói nữa. Đến giờ ăn trưa rồi. Hôm nay ăn chay, ntk chờ tôi mua cơm về cùng ăn nhé.
Hắn vẫn hay mời tôi cà phê và để sau cái màn hình vi tính. Còn tôi vẫn thường mời hắn những phần cơm cũng để sau màn hình. Những khi hắn đau đầu vẫn hay mượn tôi bàn tay để đặt lên trán còn khi tôi cảm mạo sốt cao vẫn nhờ hắn đặt lên trán một bàn tay. Cũng không biết tự bao giờ tôi xem hắn như một người mà tôi rất yêu quý, một thứ tình cảm không giống bất kỳ thứ tình cảm nào trên đời. Những chuyện xảy ra với hắn cũng giống nhưa xảy đến với tôi. Trong hoàn cảnh của hắn hiện giờ thật khiến tôi không thể không lo lắng.
(còn tiếp)
Sunday, February 10, 2008
Tri kỷ - Phần 2: Chiếc kẹp tóc

Hôm sau đó, tôi gặp hắn và hỏi xem hắn còn gì để kể tiếp không.
- Ntk à, hôm nay thế nào rồi? Có định cho tôi biết là hai người chia tay nhau như thế nào không?
- Sau đó một thời gian, có hôm nhà có việc nên mẹ tôi nhờ tôi gửi e-mail cho ba má tôi. Và lúc bấy giờ không biết vô tình hay cố ý mà cái địa chỉ e-mail tôi gửi chính là địa chỉ của cô ấy. Cái sau hôm tôi nhận được hồi âm của cô ấy thì chúng tôi có vài lần thư từ qua lại cho nhau. Lúc đó cô ấy cho tôi biết là đã chờ đợi tôi rất lâu mà không hề nhận được lá thư nào. Vậy là mọi chuyện được rõ, những lá thư tôi gửi đã không thể đến tay cô ấy. Sau này tôi mới biết là ba má cô ấy đã nhận thư và giấu đi chứ không trao lại cho cô ấy. Trong thời gian chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng, thêm vào đó lời ra tiếng vào về việc tôi chưa có việc làm, cộng với chuyện khác tuổi khắc mạng đã làm cô ấy nản chí. Và một cách rất con gái, cô ấy đã cố tìm cho mình một người đàn ông khác. Cũng vài cuộc tình đến rồi đi, nhưng cuối cùng cô ấy đã chọn một người để yêu thương chăm sóc. Người đó cùng tuổi với cô ấy. Có vài lần cô ấy giới thiệu với tôi và chúng tôi cũng có trò chuyện. Tôi đã tỏ ra rất bình tĩnh, còn dặn dò họ phải hết mực thương yêu nhau, nếu không tôi sẽ giận lắm. Nói cho cứng nhưng trong lòng tôi thực sự cảm nhận một sự mất mát to lớn. Người con gái mà tôi yêu thương chờ đợi bấy lâu nay bây giờ là người yêu của một người khác. Cả nửa năm sau đó tôi còn như người mất hồn mất trí. Cứ như là không thể yêu thương ai nửa. Lúc ấy tôi vào diễn đàn Blackmoont, trò chuyện với mọi người thì xưng là bần đạo, thậm chí những lần sau đó gặp lại cô ấy tôi cũng xưng là bần đạo. Khi ấy cô ấy tỏ ra rất lo lắng và mong tôi tha thứ. Tôi đã tha thứ với giọng điệu của người từ bi. Tôi cũng chẳng biết một niềm yêu tha thiết cộng với một nỗi hận thì thành ra thứ gì, nhưng nó làm con người tôi lúc đó thật điên điên dại dại.
- Có vẻ như đây là câu chuyện đầu tiên ntk kể mà tôi nghe giống một chuyện tình. Chắc là ntk yêu nàng nhiều lắm?
- Vâng. Đó là người yêu đầu tiên thực sự của tôi, là mối tình thực sự đầu tiên của tôi và tất cả những gì tôi dành cho cô ấy đều là đầu tiên cả.
- Vậy sao lúc nàng nói chia tay ntk lại không níu kéo gì hết vậy?
- Ntk nghĩ là tôi níu kéo được sao? Tôi từng quen nhiều người và nhận ra rằng đối với phụ nữ thì khoảng cách không gian luôn có thể quyết định tình yêu của họ. Nửa vòng trái đất và cô ấy đang tay trong tay với người yêu mới. Tôi bên cô ấy một tháng còn cô ấy bên anh chàng kia cả mấy năm. Là phụ nữ, ntk dám nghĩ là tôi có thể níu kéo cô ấy không?
Nói đến đây tôi cảm thấy tội cho hắn. Hắn là kẻ đủ bản lĩnh và đã từng khiến cho mấy cô gái bỏ người yêu để yêu hắn, còn có thể làm cho vài người vợ phải dành cho hắn tình cảm đặc biệt. Vậy mà hắn đã bó tay. Mà cũng đúng, cái xứ sở lạnh lẽo ấy có lẽ khó cho phép một người cam chịu lạnh lùng chờ đợi một người xa, còn thêm một người xa đã nhiều năm không tin tức. Tôi lại trêu hắn:
- Nhưng mấy năm trước người ta đổi thay là vì ntk là anh chàng sinh viên ốm đó xấu trai, sau đó là thất nghiệp. Còn lúc gặp lại thì ntk đã là người có công ăn việc làm đàng hoàng, lại làm việc trong ngành công nghệ cao, cũng lịch lãm và có duyên mà. Có lẽ cũng nhiều hy vọng đấy chứ?
- Nói cho cùng thì cái mà tôi cần là tình yêu. Người ta đã thay đổi, mà còn thay đổi nhiều lần thì còn có thể tin vào tình yêu của họ sao? Tôi yêu cô ấy khi cô ấy còn là cô gái mới lớn lên, còn e thẹn rụt rè khi chạm tay với một chàng trai, còn xấu hổ ngượng ngùng khi mặc chiếc áo cổ rộng. Những bức ảnh chụp chung với tôi còn chưa dám nắm tay nhau. Còn bây giờ, cô ấy chẳng ngại ngùng trong những chiếc áo dạ hội hai dây, chụp hình với người yêu trong cảnh vai kề má tựa. Những bức ảnh cô ấy trên website đã xé nát tin yêu của tôi, những cảnh tình tứ như muốn làm tôi nổ tung đầu óc. Tôi thực sự không còn hứng thú gì để níu kéo tình yêu đó.
- Và vậy là ntk đã buông tay để mặc cho nàng vui vẻ bên người yêu mới. Hay là còn định trả thù nàng bằng cách yêu em nàng?
- Khi những cánh thư đi không trở lại đã làm tôi hận nàng thấu xương, đã từng có ý trả thù cô ấy bằng cách nào đó. Nhưng nay mọi chuyện đã rõ, cũng chẳng trách móc mà làm gì. Có điều....
- Điều gì?
- Tám năm qua tôi đã cố tình tạo ra thật nhiều chuyện tình để giúp cho tôi quên đi mối tình cay đắng đó. Nhưng mỗi cuộc tình đều kết thúc bằng cái nhạt nhẽo khi tôi đi bên người ta mà trong lòng cứ hiện lên hình ảnh của cô ấy. Tôi biết sẽ khó khăn lắm mới có thể quên đi cô ấy. Nhưng mà nếu tôi đặt mình vào một quan hệ buộc ràng như khi tôi là em rể của cô ấy thì hy vọng bổn phận, nhiệm vụ và đạo lý có thể giúp tôi ngăn cản tình yêu và nỗi nhớ của tôi dành cho cô ấy.
- Tội nghiệp cho em bé quá!
Chuyện cũng dài nên chúng tôi lại phải trở về với công việc của mình. Những gì hắn nói cho thấy hắn là một kẻ si tình hạng nặng. Tôi biết hắn sẽ vất vả lắm mới có thể vượt qua được chuyện này, nhất là khi cô chị sắp về đến. Chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng cho cuộc hội ngộ oái oăm này. Vậy là từ hôm đó tôi vẫn hay hỏi hắn câu "cô chị về đến chưa?" và rồi hắn vẫn hay trả lời là "chưa".
Vậy là cũng hơn tuần lễ trôi qua, như mọi ngày tôi vào mạng và gọi hắn:
- Ntk à, cô chị về chưa?
- Về rồi. Hôm qua.
- Ntk có bị mắng cho một trận nên thân không?
- Ngược lại.
- Nghĩa là sao? Cô ấy ôm lấy ntk và khóc nức nở à?
- Không phải. Cô ấy về đến, và không thèm nhìn mặt tôi cho dù tôi cười thật tươi và chào mừng cô ấy trở về.
- Cô ấy về với ai?
- Với ba tôi, và với bạn trai cô ấy.
- Vậy hai kẻ tình địch có gặp nhau không?
- Không, vì cậu ta về nhà bà con.
- Còn em bé thế nào?
- Em bé không thèm nhìn tôi, cũng không nói chuyện với tôi. Chỗ nào có tôi là em bé đi chỗ khác.
- Vậy là ntk không có nói chuyện với nàng?
- Không. Khi ba bảo cô ấy nói chuyện với tôi thì cô ấy làm như không nghe và cũng tránh đi chỗ khác.
- Thê thảm cho ntk rồi. Vậy chiều nay ntk có kế hoạch gì không?
- Có. Tôi có việc phải về quê. Mọi việc sau hẳn tính.
- Vậy ntk bảo trọng nhé. Tạm biệt.
- Tạm biệt.
Rồi hắn về quê, tôi thì phải đợi đến hai hôm sau mới mong gặp hắn. Hắn làm tôi cảm thấy là lạ, cứ giống như là hắn kiếm chuyện về quê để trốn tránh chuyện gì đó. Nhưng mà nghĩ lại một kẻ đủ nghị lực và nhẫn tâm như hắn thì có gì đâu phải lẫn tránh. Tôi cũng đành chờ hai hôm nữa xem sao. Rồi hai ngày cũng qua đi. Sáng nay tôi lại gọi hắn:
- Ntk khỏe không?
- Vâng, tôi khỏe. Cảm ơn ntk. Còn ntk thế nào?
- Tôi vẫn khỏe. Chỉ là hơi lo cho ntk thôi. À, hôm nay tôi có chuyện khoe với ntk nè.
- Đâu? Khoe tôi xem nào!
- Có người vừa khen tôi xinh.
- Tưởng gì lạ. Chẳng phải tôi đã bảo ntk vừa tâm lý, vừa nhân hậu, vừa tài hoa lại vừa xinh đẹp sao?
- Ntk đừng khéo quá làm tôi cảm thấy không thật. Nhưng mà ntk là đàn ông khen tôi cũng thường. Đằng này người khen tôi hôm nay lại là phụ nữ cơ.
- Ai thế?
- Thỏ hồng.
- Vậy chúc mừng ntk.
- Ntk thì có gì khoe với tôi không?
- Có.
- Gì thế?
- Hôm qua, sau một hồi ca hát thì em bé đi ngủ. Còn lại tôi ngồi hát karaoke chung với cô chị.
- Cô ấy chịu nói chuyện với ntk rồi sao?
- Không hẳn, có lẽ lúc ấy đang ca hát nên sẵn có chút cảm hứng.
- Hai người hát với nhau lâu không? Mà hát những bài gì? Mười năm tình cũ à?
- Không nhớ rõ lắm. Cũng hát đến khuya. Chỉ nhớ là có bài "Tôi không cô đơn" và bài "Không giờ rồi".
- Chẳng phải ntk vẫn đang cô đơn đó sao?
- Thì hát mà. Đôi lúc cũng phải trốn chạy chính mình một chút.
- Chắc bài đó có gì đặc biệt hơn chứ?
- Ừ, bài đó không có gì đặc biệt. Nhưng mà cuộc trò chuyện của chúng tôi mới đặc biệt.
- Hai người đã nói gì mà đặc biệt quá vậy?
- Ntk biết không? Khi hát hết câu "Nay mang thư em, cho trăng khuya xem, rồi đốt lên bên thềm nghe đời không còn cô đơn" tôi đã nói cô ấy đợi tôi chút để tôi đi lấy thư ra đốt hết. Cô ấy đã ngăn lại mà bảo rằng "nếu anh làm vậy em cũng về bên ấy đốt hết nhé". Vậy là tôi cười, và không đi nữa.
- Ntk thật quái ác. Cuối cùng cũng tìm cách khơi lại kỷ niệm trong lòng người ta. Còn bài "Không giờ rồi" thì sao?
- Khi hát hết câu "ngày sau giàu có mới thương hơn", tôi đã nói vu vơ rằng "khi giàu có họ thay lòng đổi dạ rồi thì lấy gì thương hơn thương bớt". Cô ấy đã đáp rằng "Nếu thay lòng đổi dạ thì em đâu có về đây làm gì nữa".
- Ntk thật là biết kiếm chuyện. Chỉ tội cho cô ấy còn quá nhẹ dạ mới tin cái kẻ mồm mép như ntk. Nhưng mà chỉ vậy thôi sao?
- Sau đó chúng tôi tắt máy karaoke đii ngủ. Nhưng cô ấy không đi ngủ mà lại đem rỗ mía khúc ra bàn đá ngoài hiên ăn một mình. Tôi đoán biết cô ấy cũng mong có người ăn chung nên đã nối gót theo ra.
- Mà hôm qua cậu bạn trai của cô ấy đâu mà để cho cô ấy có cơ hội nói chuyện với kẻ nguy hiểm như ntk vậy?
- Cậu ta vẫn đang ở bên nhà bà ngoại.
- Rồi hai người chỉ ăn mía thôi sao?
- Trong lúc ăn mía, chúng tôi kể nhau nghe những chuyện xảy ra trong thời gian qua. Nhưng điều khiến tôi đau lòng lại chính là chuyện tình cô ấy với anh bạn bây giờ. Nghe nói cũng có nhiều xích mích giữa gia đình hai bên và bản thân hai người cũng có nhiều điều bất đồng. Trong mối tình hiện giờ, cô ấy nhận được nhiều sự bận tâm và lo lắng hơn là sự vui vẻ yêu thương.
- Vậy còn khi yêu ntk thì có khác gì đâu?
- Nếu so bây giờ với ngày xưa thì tất nhiên có khác.
- Vậy rồi ntk có định nối lại tình xưa không?
- Không. Tôi yêu cô ấy cái thưở còn là cô bé ngây thơ mà chiếc áo rộng cổ cũng không dám mặc, cái nắm tay với người con trai cũng e ngại thẹn thùng và một nụ hôn cũng còn nghe sợ. Bây giờ cô ấy có người yêu nên khác đi nhiều. Tôi từng thấy những bức hình của cô ấy với chiếc áo hai dây khoe làn da trắn mịn. Từng nhìn thấy cô ấy với người ta má tựa vai kề trong những tấm ảnh trên website của cô ấy. Sự khác biệt đáng sợ đó liệu có còn chút chỗ đứng nào trong tình yêu của tôi không? Hơn nữa, đối với phụ nữ thì khoảng cách không gian là thứ gì đó rất khủng khiếp. Khi cảm thấy cô đơn và mệt mỏi với công việc thì họ cần lắm một bờ vai để tựa vào mà tôi thì quá xa không thể đem lại cho cô ấy. Suy cho cùng thì người phụ nữ nào cũng mong muốn tìm thấy một người chồng có thể nương tựa khi cần thiết hoặc chí ít cũng không mang lại cho cô ta thêm gánh nặng về trách nhiệm và bổn phận. Còn tôi thì như ntk đã biết đó, ngoài việc lo cho cuộc sống của bản thân mỗi ngày thì phần lớn thu nhập của tôi dành cho việc chăm lo cho cuộc sống của cha mẹ tôi và đứa em còn đang ăn học. Còn ngược lại người bạn của cô ấy hiện giờ có thể xem như một công tử nho nhỏ, không phải lo lắng gì nhiều mà còn ngược lại có thể được gia đình đùm bọc. Luận về những thứ có thể nhìn thấy và cảm nhận được thì tôi chẳng có lý do gì có thể níu kéo được cô ấy.
- Nhưng mà tình yêu không đơn giản như ntk nói đâu. Có những người phụ nữ không bào giờ quan tâm chuyện có thể nương tựa vào đàn ông hay không mà cái họ cần là một người có thể có sự quan tâm, chia sẻ đúng lúc, biết nói những lời ngọt ngào để dỗ ngọt lúc căng thẳng suy tư. Ntk tuy không bên cô ấy bây giờ nhưng sau này cũng có thể, còn lại nếu nói về sự chia sẻ và ngọt ngào thì tôi đoán chắc ít có ai qua được ntk.
- Cô ấy sống bên Mỹ từ nhỏ nên ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi văn hóa thực dụng của xứ đó, không có thời gian để mơ mộng ảo huyền vào những thứ lãng mạn ăn không được như ntk nói đâu.
- Vậy ntk định tiếp tục theo đuổi em bé sao?
- Vâng. Tôi đã quyết định như vậy. Cô ấy có hỏi tôi và tôi cũng đã nói như thế.
- Tôi hỏi thật ntk nhé, trong lòng ntk bây giờ thì giữa cô chị và cô em ntk thích cô nào hơn?
- Câu hỏi này thật khó trả lời. Cô chị là người tôi từng yêu thương và chờ đợi. Nhưng giờ đây xem như đã thuộc về người khác. Em bé thì trong sáng ngây thơ, đáng yêu đến thế. Mặc dù tính tình và suy nghĩ còn chút trẻ con trong đó nhưng mà tôi cảm thấy ngày tháng có thể sẽ làm tôi yêu thương em bé đủ nhiều để quên đi cô chị. Và khi đó tôi có thể dành cho em bé tình cảm trọn vẹn nhất.
- Ntk thật đáng sợ. Nhưng dù sao những điều ntk nói cũng có lý.
Rồi chúng tôi lại trở lại với công việc của mình. Tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều về hắn và cảm thấy có nhiều điều bất ổn. Từ trước đến nay chưa bao giờ hắn dùng từ "yêu" nhiều như khi kể về chuyện này và cũng chưa bao giờ kể nhiều, kể sâu và đầy cảm xúc chân thật như câu chuyện của hắn và cô ấy. Tôi biết hắn vốn là kẻ rất nặng tình và câu chuyện này cho thấy hẳn là hắn thực sự vẫn còn yêu cô ấy nhiều lắm. Tôi bắt đầu lo sợ, có thể sẽ lại có những thay đổi trong câu chuyện này và không biết người bạn của tôi sẽ có đủ bình tĩnh để chọn lựa con đường trọn vẹn nhất hay không. Hắn từng là kẻ nhúng tay là khuấy động chuyện yêu đương của người ta khiến người ta chia tay với người yêu để tìm đến hắn. Hắn từng giành được tình cảm rất đặc biệt của một người vợ mới của người ta và miệng lưỡi của hắn luôn có sức thu hút đối với những cô gái muốn tìm cho mình một người chồng lý tưởng. Cô em thì còn quá ngây thơ, thậm chí hơi ngốc để có thể cảm nhận sự lợi hại của hắn. Cô chị thì căn cơ đã có tình ý với hắn, lại không hạnh phúc lắm trong chuyện yêu đương hiện tại, lại tìm thấy ở hắn những thay đổi tích cực, những thứ mà có lẽ cô ta sẽ không thể tìm thấy ở bất kỳ người nào mà cô tay quen trước đó. Càng nghĩ tôi càng bị thuyết phục rằng hắn sẽ lại gây ra sóng gió trong lần tái ngộ này.
Đầu tuần sau, tôi gặp hắn và cũng bắt đầu câu chuyện quen thuộc theo cách cũ. Được biết là cuối tuần rồi hắn dẫn đoàn người của gia đình cô ấy và bên chi dâu đi núi Bà. Nhưng đang trò chuyện thì hắn xin tạm dừng cuộc trò chuyện với tôi để giải quyết công việc gì đó rất gấp. Vậy là tôi lam việc và chờ xem hắn lại gặp chuyện gì nữa đây. Thế rồi đến gần cuối giờ chiều hắn mới gọi tôi và xin lỗi vì để tôi chờ lâu quá. Tôi vẫn luôn tỏ ra thông cảm với hắn cho dù lắm khi hắn quên lời hứa với tôi. Tôi hỏi hắn:
- Ntk đang ở đâu đấy? - Tôi hỏi thế vì có khi công việc gấp hắn cũng hay chạy tới chạy lui mà.
- Đang ở bờ bên vực thẳm.
- Sao trên núi không ở cho yên mà lang thang đâu đó? Coi chừng té xuống bây giờ - Tôi và hắn trước đây vẫn hay bàn về đạo hạnh và hắn tỏ ra là người am hiểu về đạo đức thánh hiền, cũng khá lưu loát khi giảng tôi nghe về giáo lý Đạo Cao Đài, đến nỗi tôi tưởng như hắn là một người tu có thâm niên lắm vậy. Và khi hắn đề cập tới chuyện "vực thẳm" là tôi biết ngay hắn đang nói đến điều gì - Nói xem ai xui khiến mà ntk phải lang thang ra bờ vực.
- Tôi vừa nói chuyện với cô ấy cả buổi trưa nay.
- Cô chị hay cô em? - Tôi biết chắc là cô chị, nhưng để hỏi lại cho chắc ăn.
- Cô chị.
- Vậy cô chị đã làm gì mà đưa ntk đến chỗ bờ vực vậy?
- Chúng tôi nói về chuyện tối qua. Cô ấy đã khóc thật nhiều.
Rồi hắn copy cho tôi một đoạn trong cuộc nói chuyện đó. Đại ý của đoạn đó là cô ấy hỏi hắn chứ nếu cô ấy chỉ còn sống vài hôm thì hắn sẽ làm gì. Hắn thì trả lời là nếu như vậy thì hắn sẽ dành hôm cuối cùng để bên cô ấy cả ngày. Cô ấy chỉ cảm ơn, tôi không biết sau đó là gì nữa nhưng mà hắn trả lời như vậy rõ ràng là câu trả lời mà cô ấy mong đợi và câu trả lời đó cho thấy rằng hắn vẫn rất yêu thương cô ấy chân tình. Tôi hỏi tiếp:
- Nói tôi nghe xem mấy hôm nay ntk đã làm gì mà người ta lại hỏi ntk như vậy?
- Số là tối hôm qua, sau khi đi núi Bà về, tất cả mọi người mệt nên ngủ sớm. Còn lại tôi và cô ấy thức ca hát đến gần nửa đêm. Nhưng khi đó chỗ ngủ của tôi bị cậu ấy chiếm ngủ, chỗ của cô ấy bị má chiếm. Thế là tôi phải quá giang chỗ ngủ của mẹ tôi, còn cô ấy không ngủ chỗ sofa mà tôi cho là êm lưng hơn mà lại vào chiếc võng cách chỗ tôi ngủ một cái cửa sổ để ngủ. Lúc tôi vừa định nhắm mắt thì phát hiện cô ấy nằm bên ấy không mền không gối gì cả. Tôi vì sợ cô ấy bị muỗi ăn thịt mất nên bảo cô ấy vào chỗ tôi mà ngủ còn tôi sẽ đi xuống sofa ngủ. Cô ấy không chịu và nói là nếu vậy thì tôi sẽ bị muỗi cắn và sẽ không ngủ được nhiều thì lấy sức đâu đi làm. Nhưng tôi bảo rằng chẳng thà tôi bị muỗi cắn mà còn ngủ được chút ít còn hơn là cô ấy nằm đó để tôi cả đêm không ngủ được.
- Hai người lo lắng cho nhau quá hén. Tội nghiệp cho thằng ku kia mê ngủ không biết chuyện gì xảy ra. Rồi cuối cùng cô ấy có nghe lời ntk không?
- Có. Khi tôi nói như vậy cô ấy không còn lý lẽ nào khác nên vào ngủ chỗ tôi. Còn tôi thì đi ra sofa ngủ. Dù sau thì chỗ đó cũng không có nhiều muỗi nên tôi ngủ rất ngon.
- Chỉ vậy thì chắc cô ấy không hỏi ntk câu kỳ quặc vậy đâu nhỉ?
- Ừ. Sáng đó tôi thức dậy chuẩn bị đi làm. Chỗ mà tôi rửa mặt cách cửa sổ ấy không xa. Tôi cũng muốn ghé qua xem cô ấy ngủ có ngon không thì thấy cô ấy còn ngủ. Mọi hôm thì cô ấy dậy từ rất sớm nhưng hôm nay dậy sau tôi. Nhìn thấy cô ấy ngủ tóc xỏa rối tung, nhưng tôi nhớ lúc nằm võng hình như cô ấy có kẹp tóc. Tôi tìm thử xem cô ấy có đánh rơi chiếc kẹp tóc bên võng hay không thì quả nhiên là có. Lúc tôi nhặt chiếc kẹp lên còn chưa biết làm sao đưa cho cô ấy thì cô ấy thức giấc nhìn tôi. Tôi trao cho cô ấy và sau đó đi làm.
- Ntk đã bảo là không níu kéo người ta mà sao quan tâm còn hơn cả người yêu thế? Chắc hẳn chiếc kẹp tóc đó rất đặc biệt lắm với cô ấy.
- Không có gì đặc biệt. Đó là chiếc kẹp tóc của dì tôi, cô ấy mượn thôi.
- Hình như là khi chia tay lần trước ntk có tặng nàng chiếc kẹp tóc?
- Vâng. Cô ấy đã nói rằng việc tôi trao chiếc kẹp tóc ấy làm cô ấy nhớ lại ngày quen nhau. Cả đêm qua cô ấy đã không ngủ vì cảm nhận những ấm áp trong sự quan tâm của tôi. Đó là lý do mà đến sáng cô ấy mới ngủ lại. Còn chiếc kẹp tóc của tôi năm xưa đã gãy rồi, không còn dùng được nữa. Tôi cũng có hứa là sẽ mua cho cô ấy chiếc kẹp khác.
- Vậy cũng không liên quan gì đến việc cô ấy phải giả sử như có thể sắp chết vậy?
- Cô ấy có tâm sự với tôi là trong người có bệnh. Trái tim cô ấy không được khỏe lắm.
Lại hết thời gian của một ngày làm việc và tôi phải về lo cơm nước cho chồng con. Hắn thì còn làm việc thêm ba mươi phút nữa rồi còn phải đi học. Hắn bảo với tôi là quyết định đeo đuổi cô em mà rồi những việc mà hắn làm gần đây hầu hết là cho cô chị. Trong câu chuyện của chúng tôi, em bé ít được đề cập hơn. Những điều tô lo lắng gần như đã hiện rõ dần. Hắn càng giấu giếm thì những việc hắn làm, những lời hắn nói càng cho thấy là hắn thực sự vẫn tha thiết yêu cô chị. Hà Nội vào thu, hắn từng đến đây và đã suýt nữa làm cho một cô gái Hà Tây bỏ người bạn trai của mình để yêu hắn. Càng nghĩ tôi càng thấy lo lắng cho cô chị, lo hơn nữa cho người yêu mới của cô ấy.
(còn tiếp)
Saturday, February 9, 2008
Tàn Xuân
Ba hôm bốn bữa cũng tàn xuân
Những cánh mai qua đã úa dần
Nắng cứ mỗi ngày thêm chút nắng
Sương thì từng bữa bớt hơi sương
Lời ca hôm ấy còn vang mãi
Tiếng nhạc ngày qua đọng ít phần
Ý đẹp lời hay cho nhớ Tết
Câu thơ giọng hát tiếc tàn xuân
Những cánh mai qua đã úa dần
Nắng cứ mỗi ngày thêm chút nắng
Sương thì từng bữa bớt hơi sương
Lời ca hôm ấy còn vang mãi
Tiếng nhạc ngày qua đọng ít phần
Ý đẹp lời hay cho nhớ Tết
Câu thơ giọng hát tiếc tàn xuân
Sunday, December 30, 2007
Tri kỷ - Phần 1: Nụ hôn
Trong một lần lang thang trên mạng tìm thú vui tao nhã tôi đã biết hắn với bài thơ không đề mà trong đó cậu ta mang hình dáng của một kẻ đang thiếu thốn mọi thứ đang tìm xin, vay, mượn từ ánh mắt, đôi môi, bàn tay, mái tóc và cả một trái tim nữa chứ. Bài thơ nghe thật buồn cười mà thê thảm, nhưng lại gợi cho tôi một cảm xúc lạ thường. Nó làm tôi nhớ lại một cảm xúc mà đã nhiều năm trước tôi muốn tặng, muốn cho một người mà thuở ấy gọi là "người trong mộng". Trong lúc cảm xúc đong đầy, tôi đã hoạ lại bài thất ngôn đường luật cứng nhắc ấy bằng một bài thơ mới với tất cả những thứ mà hắn tìm vay mượn đều được tặng, cho. Có lẽ vì bài thơ đó đã được viết bằng những gì thật nhất từ rung động đầu tiên của một người con gái nên cả chính tôi khi xem lại còn cảm thấy ngùi ngùi. Hắn đã nhận bài thơ ấy và mừng vui như thể là bài thơ đó được viết riêng cho hắn. Bài thơ hắn đáp từ mang một niềm vui rất lạ, cứ như là lần đầu tiên trong đời hắn được một tình yêu. Tôi đã rất sợ cái viễn cảnh mà trái tim non nớt của hắn rung lên vì một bài thơ của một người mà hắn chưa hề quen tên biết mặt. Vậy là tôi đáp từ bằng một bài thơ với ý là xin rút lui khỏi cái nơi mà hắn gọi là "vườn thơ" để trả lại bình yên cho khu vườn tĩnh mịt với loài "hoa một đóa" mà hắn khổ công trồng trọt bấy lâu nay.
Thế mà sau vài lần đối đáp như thế tôi có chút cảm tình với hắn vì sự nhiệt thành và khả năng văn thơ của hắn. Tôi cũng đã nhận lời ở lại vườn thơ, và hơn thế nữa đã được hắn gọi thân mật với cái tên "người tri kỷ". Riết rồi quen, tôi cũng gọi hắn như thế và cho dù đến khi biết rõ tuổi tác nhau thì hắn vẫn khăng khăng gọi tôi là "ntk" cho dù có vài lần phải hạ mình gọi tôi bằng chị để được tôi chiều chuộng vài việc. Cũng từ đó tôi thường xuyên vào mạng hơn và người mà tôi vẫn thường hay nói chuyện nhất là hắn. Rồi như một món ăn không thể thiếu, mỗi ngày tôi và hắn vẫn nói chuyện vài câu về đủ thứ chuyện trên đời. Hắn được cái là có kiến thức về văn thơ, có hiểu biết về tôn giáo và cũng lắm chuyện xưa tích cũ. Nhưng mà những thứ đó không đặc biệt thu hút tôi lắm mà thứ khiến tôi tò mò nhất về hắn là cách yêu của hắn. Tôi vẫn thường bắt hắn kể tôi nghe những chuyện tình của hắn từ xưa đến nay. Hắn thì chẳng mạch lạc gì, nhớ đâu kể đấy. Nhưng tôi thì hay vịnh vào mấy bày thơ tình mà hắn viết trong vườn thơ đó để hỏi hắn xuất xứ. Chuyện thì cũng rất nhiều, nhưng chung quy lại chằng có chuyện gì thành tựu cả. Nào là chuyện hắn để ý một cô bạn hoa khôi ở trường để rồi sau đó thất vọng não nề khi cô bé bị một gã không ra gì cưỡng bức. Rồi chuyện cô bé có bề ngoài như diễn viên Diễm Hương để rồi sau đó nhường cô bé cho một ông anh bà con gì đó mà rồi cũng không xong đến khi cô ta lấy một anh nông dân làng bên cạnh. Rồi là chuyện có một người thích anh ta lắm cho đến khi sự vô tình của anh ta làm cho cô bé chuyển sang yêu một người bạn thân của hắn nhưng cũng không thành vì chuyện lý lịch. Nào là chuyện hắn thích một cô người mẫu nhưng do quan tâm không đúng lúc nên cuối cùng làm người giải quyết những ngang trái trong cuộc hôn nhân của cô ấy. Rồi chuyện hắn đi Đà Nẵng cùng lúc hốt hồn hai cô gái để rồi gây ra một mớ oan trái nhưng cuối cùng cũng để người ta lấy chồng. Và cả chuyện hắn có một cô chủ nọ hết sức cưng chiều hắn mà cuối cùng cũng không chịu nổi tính đào hoa của hắn nên quyết định chia tay. Có thể cộng đi cộng về cả hàng trăm câu chuyện, nhưng chẳng chuyện nào là kết thúc có hậu, nếu hắn không bỏ người ta thì người ta cũng rời xa hắn. Nghe hắn kể cứ như là chuyện trong tiểu thuyết, có điều là tất cả những cuộc tình đó đến rồi đi rất trong sáng mạnh lành, không hề có chuyện mờ ám gì theo kiểu quan hệ người lớn. Thậm chí nghe hắn kể hết mà tôi cứ ngỡ là một cậu bé của thập niên 80 mới bước vào yêu, cái kiểu quân tử tàu, hay nghĩ đen tối một chút thì có thể ai đó sẽ nói hắn như là một hoạn quan.
Hôm nay tôi vào mạng. Thấy hắn online mà không thèm gọi tôi. Tôi đoán chắc là có chuyện gì mới gọi hắn:
- Ntk à, hôm nay có chuyện gì thế?
- À, cũng không có gì. Chỉ thấy cảm giác hơi bực mình một chút.
- Bực mình mà đến nổi không muốn nói chuyện với tôi thì không phải là một chút rồi.
- Ntk đúng là ntk, không gì có thể giấu ntk được.
- Có chuyện gì nói thử xem tôi có giúp gì được không - Hắn thỉnh thoảng hay bệnh vặt, dù khá về y thuật nhưng dù sao cũng không hơn tôi. Mới hôm trước hắn bệnh rối loạn tiền đình, rồi bị ngứa đầu, rồi bị ho mà thuốc men gì tôi chỉ hắn mua cũng không giải quyết được cho tới khi tôi phải tự tay mua và gửi vào cho hắn. Ngoài ra thì dù hắn từng làm tư vấn tâm lý giúp bao nhiêu cô gái nhưng bản thân hắn vẫn có những bế tắt mà tự hắn không thể giải quyết được. Với tuổi đời và kinh nghiệm của mình, cộng với tình bạn gắn bó lâu nay, tôi luôn muốn chia sẻ với hắn trong những khi vui buồn
- Chắc ntk biết là hôm trước má tôi về - Hôm trước hắn có nói với tôi là má hắn, người chị của người mẹ nuôi, về VN để cưới vợ cho con trai và dẫn theo mấy em nhỏ về nữa. Xem nhật ký hắn tôi thấy hắn có tình cảm đặc biệt lắm với em bé, cái tên mà tôi dùng gọi cô bé con gái của má hắn, và cũng dễ hiểu bởi vì hắn vẫn thường bị tôi mắng là gã háo sắc đa tình.
- Vậy rồi sao? Có chuyện gì với em bé à?
- Cũng không hẳn là như vậy. Nhưng bắt đầu từ đó.
- Ntk có thể nói rõ hơn không?
- Tôi bị người ta gián họa là vào phòng ngủ của em bé và ....
- Có chuyện đó sao? Nhưng mà thực sự chuyện gì đã xảy ra?
- Sáng hôm qua, lúc tôi chuẩn bị đi làm thì thấy em bé nằm ngủ trên chiếc giường nhỏ ngoài phòng khách. Lúc không cầm được xúc động trước vẽ đẹp thanh tú của em bé, tôi đã hôn em bé.
- Sao em bé có thể nói sai sự thật như vậy? Hay là ntk không nói thật với tôi?
- Với ntk có bao giờ tôi nói dối làm gì. Kể cả những chuyện đáng thẹn nhất cũng kể với ntk mà.
Hắn vốn rất thật tình, và đó cũng là một trong những yếu tố khiến tôi nhận lời làm ntk của hắn. Với giọng điệu buồn bã của hắn tôi dám chắc rằng những gì hắn nói là sự thật. Tôi hỏi tiếp:
- Vậy là em bé đã vu oan cho ntk?
- Không phải như vậy. Em bé là cô gái rất trong trắng và hiền hậu. Nhưng chuyện không phải do em bé thuật lại mà là từ chị dâu.
Hắn gọi dâu tương lai của má hắn là chị dâu. Và vốn dĩ quan hệ giữa chị dâu và hắn gần đây không tốt lắm. Theo như hắn nói thì từ dạo anh hai (chồng sắp cưới của chị dâu) về ở bên nhà chi dâu mà không ở bên nhà mẹ nuôi hắn thì đã xuất hiện những mâu thuẫn hai bên. Trong đó có việc anh hai hắn làm sút giảm tình cảm của hai dì dành cho vợ chồng họ và đổi lại tình cảm hai người dì lại dồn cho hắn nhiều hơn. Có lẽ những chuyện ấy như thêm dầu vào lửa và đây là cơ hội tốt để họ tống cổ hắn đi. Tôi lại hỏi tiếp:
- Tại sao ntk biết đó là chị dâu mà không phải ai khác? Có ai xác nhận điều đó không?
- Từ ngày em bé về đây, hầu hết thời gian đều không ở nhà tôi mà là đi về bên chị dâu chơi. Rất thân với chị dâu và người phụ nữ gần gủi nhất với em bé bên ấy cũng chỉ có thể là chị dâu mà thôi. Hôm chiều qua tôi nghe má nói là thấy em bé nằm khóc, má tôi hỏi vì sao thì em bé bảo là tôi hôn bé. Má tôi nói là "thì tại nó thấy con dễ thương nên hôn vậy chứ không có ý gì đâu. Nhưng được rồi, để má rầy nó". Em bé chắc nghe phản ứng nhẹ nhàng vậy nên khóc to hơn và gọi điện thoại bảo chị dâu qua rước đi.
Lúc ấy tôi có việc phải chạy ra ngoài, vì vậy cũng đành ngắt ngang câu chuyện mà làm nhiệm vụ. Hắn cũng tiếp tục với công việc của mình và hẹn mai tâm sự tiếp.
Trưa hôm sau, tôi vào mạng và thấy hắn đang trên đó với cái trạng thái "Kiếp sau xin chớ làm người". Với cái trạng thái đó thì tôi đoán chắc là hắn đang chán nản lắm.
- Ntk à, mọi chuyện hôm nay thế nào rồi?
- Tồi tệ hơn tôi tưởng.
- Cụ thể là sao?
- Chuyện đó đã được đưa sang bên Mỹ rồi. Ba tôi đang nổi trận lôi đình với chuyện đó, tôi chưa biết thế nào nhưng sáng nay đã nhận được lời trách mắng của cô chị.
- Nếu tôi là em bé thì nếu có bị hôn cũng lặng lẽ mà giấu đi. Không biết em bé có vấn đề gì không mà lại đem chuyện không mấy hay ho đó lan truyền khắp thiên hạ.
- Vài bữa nữa ba tôi và cô chị về, má tôi thì có nói là sẽ giải quyết cho, nhưng mà tôi thấy bực mình quá. Chỉ một nụ hôn lên má giờ thành ôm bé trong phòng ngủ. Ba tôi và cô chị bên kia chưa biết đầu đuôi đã muốn ăn thịt tôi rồi.
- Đáng đời cái kẻ háo sắc - tôi vẫn hay trêu hắn như thế - nhưng mà chuyện lo nhất là chuyện ông bố kìa, còn cô chị là phụ nữ thì tôi nghĩ chắc cũng lại xiều lòng trước ntk mà không làm khó đâu.
- Thực ra trong chuyện này má tôi là người chứng kiến từ đầu đến cuối. Tôi đã hôn em bé với tình cảm quý mến thực sự, cho nên hôn ngay trước sự chứng kiến của má tôi. Còn cô chị thì...., ngoại trừ việc là phụ nữ ra thì cô ấy cũng từng là người yêu tôi, hy vọng có thể nhẹ nhàng phần nào.
- Chết ntk rồi.
- Sao chết?
- Nếu cô chị chỉ là phụ nữ thì chuyện nhẹ nhàng hơn. Đằng này cô ấy từng yêu ntk, vừa là bên vực em, vừa là cơn ghen của phụ nữ cộng lại. Ntk coi như hết cứu rồi.
Hắn gửi cho tôi cái bộ mặt khóc trong Yahoo làm tôi vừa tức cười vừa lo lắng. Tôi chỉ là một người bạn phí sau màn hình thì làm sau cứu giúp hắn bây giờ. Nhưng hắn cũng không phải là người chưa từng trải qua sóng gió, tôi tin rằng mọi việc lại suông sẻ. Chợt nhớ chuyện hắn nói cô chị từng là người yêu của hắn, tôi lấy làm ngạc nhiên vì trong tất cả câu chuyện mà hắn kể cho tôi nghe chưa hề có nhân vật nào như thế. Tôi tò mò:
- Sao tôi chưa từng nghe câu chuyện nào có cô chị này trong số những câu chuyện mà ntk từng kể với tôi. Có phải ntk đang nói chơi không?
- Tôi không nói chơi đâu, hoàn cảnh này mà còn có tâm trí nào để đùa sao?
- Vậy sao hôm trước ntk nói là không còn chuyện gì để kể cho tôi nghe?
- Vâng. Vì đó là một câu chuyện mà tôi đã cố tạo ra những câu chuyện khác để quên đi, bây giờ nhắc lại vẫn còn rất đau, đau lắm.
Đây là điều thực sự mới mẽ đối với tôi. Hắn lặp lại tiếng "đau" đến hai lần làm tôi cảm thấy thực sự xúc động. Chợt nhớ là hắn có nhiều bài thơ mà tìm mãi trong đó thì hình ảnh nhân vật cũng mơ hồ khó hiểu. Nhưng nhớ lại tất cả những bài thơ đó đều làm cho tôi cảm nhận một nỗi đau, một nỗi đau tình mà có lẽ hắn chỉ biết gửi vài văn thơ từ nhiều năm nhiều tháng. Tôi không dám đùa nữa mà hỏi hắn với một giọng điệu của một người tri kỷ:
- Vậy ntk có muốn kể tôi nghe câu chuyện đó không?
- Vâng, cũng không biết ngày mai sẽ ra sao, tôi cũng muốn tranh thủ kể cho ntk nghe chuyện tình mà tôi thực sự yêu, thực sự nhớ và thực sự không thể nào quên.
- Tôi nghe đây, ntk.
- Chín năm trước tôi về sống với mẹ nuôi tôi và bà dì với tư cách là một đứa sinh viên nghèo xơ xác. Trong lúc thiên hạ đang nháo nhào vì chuyện những đứa con nuôi thủ tiêu cha mẹ nuôi để chiếm đoạt gia tài thì sự xuất hiện của tôi trong ngôi nhà ấy đã tạo nên một cuộc chiến ngầm. Mọi người nói ra nói vào rất nhiều và dì tôi lúc ấy đã đem lòng nghi kỵ cho nên đối xử với tôi như một kẻ cướp xuất hiện trong nhà. Mọi chuyện còn chưa giải quyết thì năm sau gia đình má tôi về chơi, trong đó chỉ thiếu mỗi ba tôi. Lúc đó cô chị mới 15 tuổi, vì đi sang bên kia sớm nên khi về cũng không có bạn bè gì. Tôi đã là bạn với cô chị trong những ngày ấy và phải luôn luôn gọi bằng "chị" thật nghiêm túc vì mẹ tôi vai út. Bà dì cũng cố tình bắt buộc như vậy tạo ra khoảng cách nhất định giữa tôi và cô chị. Nhưng... tuổi 15 mà, những ngày quấn quýt bên nhau đã khiến tôi mến cô ấy, và ngược lại cô ấy cũng thích tôi. Rồi qua những bài thơ vụng về, những ánh mắt tình cờ, chúng tôi đã nhận ra lòng nhau nhưng vẫn xưng hô chị em lúc có người lớn nhìn thấy. Có lẽ giấy không thể gói được lửa, chuyện chúng tôi được mẹ tôi nhận ra, nhưng mẹ tôi thương chúng tôi lắm nên thầm ủng hộ. Má tôi thì không ý kiến gì còn bà dì thì luôn tìm cách chửi mắng để dập tắt tình cảm của tôi. Bà ấy hay dùng những câu như "đĩa đeo chân hạt", "cóc trèo thang", "hoa lài..." để cái tự ái của tôi giết chết lòng mình. Nhưng rồi những lúc đó cô chị rất hiểu lòng tôi buồn nên an ủi tôi, cho tôi biết cô ấy thương tôi không phân biệc giàu nghèo, còn khuyên tôi cố gắng để khẳng định mình cho mọi người nễ phục. Những khi muốn nói tiếng nhớ lời thương mà có mặt người lớn thì bọn tôi phải nói bằng tiếng Anh. Chúng tôi vẫn thường nằm ở hai chiếc võng sau hè, tay nắm tay nhau mà mơ mà mộng. Có những hôm chúng tôi ngồi tâm sự bên bờ sông, đến mưa ướt cả áo mà cũng không muốn vào nhà để cho bà dì tôi phải chạy ra gọi vào. Vậy đó. Rồi những tháng hè cũng qua đi. Cô ấy cùng gia đình chuẩn bị về bên ấy. Cô ấy không lời hẹn thề mà chỉ bảo rằng "nếu có duyên thì 10 năm sau gặp lại". Hai người yêu nhau mà nói câu nói ấy thì nghe chẳng ăn nhập vào đâu, một cái gì đó giống như là đùa cợt. Vậy mà tôi cứ nhớ mãi câu nói ấy và xem như một lời ước hẹn. Tôi đã nói với những người thân rằng sẽ 10 năm không lấy vợ để chờ đợi cô ấy về. Cũng còn nói thêm rằng trong thời gian chờ đợi ấy cũng là thời gian để phấn đấu học hành và chăm sóc cho gia đình và đàng em nhỏ. Cái đêm chia tay ấy, nàng nằm trên chiếc võng, khóc mãi, khóc nhiều lắm. Tôi hát bài "Tiễn biệt" cho nàng nghe nhưng hát giữa chừng lại quên lời. Rồi hôn lên má, vuốt tóc cô ấy và khuyên đừng buồn nữa. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi có một tình yêu, tôi yêu người ta và người ta cũng yêu mình. Những nụ hôn lên má đành rằng dại khờ và vụng về như thế những đó là nụ hôn thực sự của một tình yêu đầu đời. Tôi đã định hôn lên môi cô ấy, nhưng cô ấy đã ngăn lại và bảo rằng không quen vì tuổi còn nhỏ quá. Cô ấy đã tặng tôi một quyển sổ, một cái thước và bảo rằng khi tôi nhớ cô ấy hay là có tâm sự buồn vui thì viết vào đó, mai mốt cô ấy về se xem. Và cô ấy cũng có một cuốn sổ như thế. Vật tôi tặng cho cô ấy chỉ là vài bài thơ, và một chiếc kẹp tóc màu trắng như kỷ niệm một tình yêu trong trắng.
- Rồi sao cô ấy lại không có mặt trong những câu chuyện của ntk?
- Vì rất nhiều lý do. Căn bản nhất là vì cô ấy không còn yêu tôi nữa.
- Tuổi 15 mới bước vào yêu, tình yêu người ta hẵn mãn liệt lắm sao lại có thể thay đổi. Ntk có làm gì sai chăng?
- Có. Cái sai lớn nhất của tôi đó là tôi nghèo. Cái sai thứ hai là sau khi tôi ra trường thì chưa có việc làm ngay mà phải mất gần cả năm lăn lóc làm đủ thứ nghề tạm bợ để còn học thêm. Những bức thư tôi viết cho cô ấy không bao giờ được hồi âm. Và tôi đã không còn tâm trí nào mà tiếp tục viết những lá thư không người nhận như thế. Tôi đã tuyệt vọng, vừa tuyệt vọng cho bản thân vừa tuyệt vọng cho cuộc tình này. Tôi đã mất lòng tin vào cái mà người ta gọi là lòng chung thủy. Tuổi dậy thì xuân sắc như cô ấy chắc hẳn không đủ kiên nhẫn để yêu thương một kẻ quá xa xôi.
- Từ đó ntk đã trả thù đời bằng cách yêu thật nhiều cô à?
- Sau đó tôi cũng tìm được việc làm thích hợp. Đó chính là chỗ tôi làm hiện giờ. Tôi đã lang thang trên mạng, đã gặp gỡ nhiều người. Tôi từng giúp cho những em gái thất vọng trong học hành thành những người nhẫn nại và bản lĩnh, từng đem những em học sinh nổi loạn về lại với gia đình, đã ngăn được những ý định tự tử và giúp nhiều em trở thành ngoan hiền hơn. Trong số đó cũng không ít những em có tình ý với tôi, nhưng quả thật là lúc đó tôi chẳng có hứng thú gì với chuyện yêu đương nữa và đã khiến vài người đau lòng.
Rồi hắn lại có họp hành gì đó nên tạm ngưng câu chuyện. Hắn có hứa là sẽ kể tiếp chuyện vào ngày mai. Tôi cũng trở lại với công việc của mình, lòng vẫn có một chút xót xa cho câu chuyện tình ngang trái ấy.
(Còn tiếp)
Friday, October 12, 2007
NHỚ
Nhớ thưở ban đầu mới biết nhau
Tôi đi phía trước có em sau
Trái tim từ đó tăng thêm nhịp
Mắt nhìn mắt có nói gì đâu
Nhớ có một lần nghe tiếng quen
"Sau đời ngang trái chị và em?"
Là ngày duyên bén, yêu thương đến
Một tiếng ước thề ai dễ quên!
Nhớ ba hôm nữa tới em đi
Chiếc võng đong đưa chẳng nói chi
Mà mắt luôn hoen đôi suối ngọc
Nhìn nhau không nói tiếng từ ly
Nhớ nỗi đau sâu lúc tiễn nhau
Mười năm, em nói giữ duyên đầu
Mươi tháng hai phương đôi cách biệt
Bao mùa ta cố để quên nhau
Nhớ lúc đầu tiên đón được thư
Là con tim vỡ khóc tương tương tư
Ba năm thương tưởng thôi đành vậy
Gạt lệ lòng đau nói tạ từ
Nhớ buổi em về lúc nắng tà
Một người mong gặp một người xa
Cố tìm một chút dư âm cũ
Người ngoảnh mặt đi cho gió qua
Nhớ hôm tâm sự ngỡ đầu tiên
Ta kể nhau nghe lắm nỗi niềm
Lệ ứa đôi dòng, tôi xót dạ
Dám đâu lau giúp hộ cho em
Nhớ mỗi đêm về bao khúc ca
Là bao tâm sự thiết rồi tha
Tàn canh chẳng muốn rời nhau nữa
Dù biết "không giờ" cũng thoáng qua
Nhớ mãi đêm nào ta tiễn biệt
Xin cho hơi ấm một lần thôi
Vòng tay run rẩy không cho chặt
Môi hứa với lòng không chạm môi
Nhớ giọt châu rơi thắm ướt tim
Khi đang trở giấc thấy hình em
Bàn tay, đôi má gần nhau lại
Nhớ quá dẫu lòng đã cố quên
Nhớ sáng hôm nào đi chẳng đặng
Lòng đau, thêm nhớ một lòng đau
Duyên tình biết dứt không đành đặng
Lòng vẫn trong lòng trốn được đâu
Nhớ tiếng yêu thương câu ước hẹn
Mốt mai hai đứa lại tương phùng
Xa xôi cách núi ngăn sông mặc
Luôn giữ bên lòng tiếng thuỷ chung
Saturday, July 14, 2007
Cửa Sổ
Chiếc di động rung lên.
- T nghe ạ!
- Anh vui lòng cho hỏi đây phải số điện thoại của T không ạ?
- Đúng rồi, T đây.
- Ừ, Q đây T ơi. Sao? Lúc này khoẻ không? Có lên chức chưa? Vợ con thế nào?
- Từ từ thôi. Hỏi nhiều thế ai trả lời cho kịp.
- Ừ, cứ từ từ trả lời vậy.
- Được rồi. Lúc này khoẻ, chẳng có chức tước gì, người yêu còn chưa có thì vợ con gì chứ! À, mà bà gọi tôi chỉ để hỏi thăm vậy thôi hay có gì khác không? Mười năm rồi không gặp, nay nghe tiếng bà tôi mừng lắm.
- À. Thì lâu lắm mới xin được số của ông mới gọi để hỏi thăm nè.
- Cảm ơn bà nhiều lắm. Nhưng chắc đó chưa phải là việc cuối cùng?
- Ừ. Cũng nói ngay, hôm trước tôi có nhờ V tìm cho em tôi chỗ thực tập. Nhưng chỗ đó không nhận người nữa mà tôi không biết làm sao. Rồi nhớ là có ông nên mới xin số. Ông xem có giúp được không?
- Nó học ngành gì?
- Kế toán.
- Cũng chưa biết. Nhưng chỗ bạn bè, tôi sẽ nghiên cứu xem.
- Ráng giúp dùm Q nghen. Giờ ngoài T ra Q không biết nhờ ai khác.
- Được rồi. Nó thực tập về đề tài gì, có đề cương không?
- Thực tập về kế toán.
- Biết rồi. Làm ơn cho biết là nó thực tập về những vấn đề cụ thể gì đề làm báo cáo tốt nghiệp kìa.
- Ủa? Có vụ đó nữa hả?
- Trời đất. Chứ ai đi thực tập mà không biết mình muốn gì vậy trời!
- Được rồi, để Q hỏi nó rồi gọi lại cho T nhé!
- Ừ. gặp lại sau.
- Baibai.
Tắt máy cất vào túi. T chấp tay sau lưng, đi một vòng ra trước sân. Nhớ lại đoạn hội thoại mà nửa buồn cười nửa xúc động. Q đã từng là người mà T đã từng mơ mộng vào những ngày đầu tiên học chung tại trường cấp ba. Người cao, gầy và có mái tóc dài, học tiếng Anh giỏi nhất và cũng không kém phần đỏng đảnh vì có thể là cô gái xinh nhất trong lớp bấy giờ. Những cố gắng và đấu tranh đã làm cho T vượt qua cô ấy trong vòng vài tháng và họ luôn là một cặp xuất sắc nhất của môn ngoại ngữ. Có lẽ cũng từ đó mà tình cảm của đôi bạn này có tiến triển tốt đẹp. Năm cuối cấp, T lập nhóm bạn cùng ôn thi tốt nghiệp với tinh thần chủ yếu là giúp các bạn học yếu trau dồi kiến thức để thi tốt.
Những ngày tháng đó T là người ở xa, ăn chay nên phải ở lại trường mà không được ăn bữa trưa. Có hôm thầy hiệu trưởng hoặc hiệu phó ở lại thì nấu cơm và mua cho T hủ chao để ăn cùng. Những hôm khác thì đói ráng chịu.
Đang trong dòng suy nghĩ thì điện thoại lại rung lên.
- Nghe đây Q ơi.
- Ừ. Q hỏi nó rồi. Nó nói trường nó chưa cho đề tài gì cả cũng chưa cho đề cương.
- Làm ơn đi. Cái đó là mình phải tự làm. Thường thì trường đưa ra một số đề tài cho sinh viên chọn hoặc sinh viên phải đang ký đề tài. Sau đó thì đề cương do mình soạn và nhờ người hướng dẫn xét duyệt trước. Bà cũng từng học mà sao mau quên vậy?
- Tôi cũng học trung cấp như nó. Mà trường tôi cũng đâu có cho đề tài đề cương gì đâu.
- Nếu không có thì tôi làm sao giúp được. Bà tưởng xin thực tập trong một công ty là dễ lắm sao?
- Thì biết là khó mới nhờ T. Có gì hướng dẫn luôn cho nó đi.
- Được rồi. Bảo nó rằng đề cương thực tập là bản phát thảo những nội dung mà mình cần quan sát, nghiên cứu và thu thập thông tin để làm một báo cáo tốt nghiệp hay báo cáo thực tập gì đó chứ không phải tất cả những gì liên quan đến chương trình học. Bảo nó có thể tham khảo các anh chị đi trước cũng được. Cứ làm đi, mang lên tôi coi trước đã.
- Ừ. Để Q nói nó. Vậy khi nào lên gặp T được?
- Bất cứ khi nào trong giờ hành chính. Nhưng phải gọi trước.
- Ừ. Vậy hén. Hôm nào rãnh đi uống cafe.
- Rồi. Vậy đi. Baibai.
Những câu hỏi của Q khiến T nhớ lại cái hôm định mệnh đó. Cái hôm mà trong khi T đang đói meo trong bụng, phải đứng trên bục và hướng dẫn các bạn giải mấy bài tập vật lý. Khi T đang phân tích đề bài thì cũng muốn nhắc các bạn nhớ lý thuyết bằng câu hỏi "Đối với kính lồi thì ảnh cùng chiều hay ngược chiều với vật?" khi bắt đầu vẻ ảnh qua kính lồi. Từ dưới vọng lên câu hỏi ngớ ngẫn "Hỏi ai vậy?". Lúc đó T không cầm được cơn tức giận, ném cây thước xuống đất, không nói gì, trừng mắt nhìn người hỏi. Rồi lặng lẽ bỏ đi sang phòng bên cạnh rồi đứng bên cửa sổ, cái cửa cổ mà cách đó hai năm Q đã đứng với đôi mắt xa xăm và mái tóc dài buông theo gió như những áng mây chiều trên bờ vai gầy. Hình ảnh tuyệt vời đó đủ để T làm thành một bài thơ có tên là "Nữ sinh bên cửa sổ" mà cho đến bây giờ những những đàn em cũng không thể có bài thơ nào sánh được. Hình ảnh đó đã ăn sâu vào tim óc T. Tất cả những cố gắng, những hy sinh mà T dành cho các bạn cũng một phần xuất phát từ góc tình cảm riêng tư đó. Vậy mà những tình cảm âm thầm đó có được ai để ý đâu, đến nỗi người ta đem T ra làm trò đùa trong buổi học hành nghiêm túc đến vậy. Càng nghĩ T càng đau lòng, càng cay cú và bực bội không chịu được. Khi đó những cô bạn nữ bỏ về lặng lẽ, có thằng V đến hỏi "Có chuyện gì không T?", T chỉ bảo "Không có có gì, nhưng thái độ học tập đó của các bạn ấy là không chấp nhận được". Rồi V cũng ra về.
Những ngày sau đó mỗi khi vào lớp Q không nhìn T, cũng không nói chuyện với ai. Cả hai tránh mặt nhau. Một bầu không khí căng thăng đến nỗi cô giáo phải bận lòng. Cô hỏi T "Hai đứa có chuyện gì thế?". T kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cô giáo nghe. Và rồi hôm sau cô gọi T lên bảo "Cô đoán không sai rồi. Nó bảo nó có ý với em, nhưng thái độ của em làm nó thất vọng. Nó không có ý coi thường em khi hỏi câu đó, chỉ là tạo điều kiện để em nói chuyện nhiều hơn ngoài những việc học tập khô khan thôi". T cũng đã nói thật là cũng để ý Q. Rồi cô giáo bảo "Nếu hai đứa có tình ý với nhau thì cô thấy em cũng nên nhượng bộ một ít. Hãy xin lỗi nó một tiếng, đừng vì chút sĩ diện mà đánh mất tình cảm của nhau". Hai hôm sau, cũng vào một lúc Q đứng bên cửa sổ, cũng y như cái hình ảnh mà T đã viết thành thơ. T chậm bước đến và mở lời "Q ơi, tôi...", Q quay lại nhìn T với đôi mắt rưng rưng và cắt ngang lời của T "Tôi không nói chuyện với mấy người học giỏi". Rồi lại bỏ đi mất.
Rồi cái thời áo trắng đó cũng dần qua. Hôm đầu tiên Q nói chuyện với T từ lúc giận nhau cũng gần như là hôm cuối cùng trong 10 năm qua. Trên đường đi dự đám tang ông nội của một đứa bạn trong lớp về, T chạy xe đạp sau Q. Thường thì Q chạy nhanh và không quan tâm đến T, nhưng mà hôm ấy thì khác, Q chạy chậm dần, như cố ý chờ T chạy lên thì phải. Và khi hai chiếc xe song hành, Q bảo "Lớp phó chạy từ từ thôi". T cảm thấy vui vì người ta nói chuyện với mình. Tranh thủ một cách vụng về, T ngỏ lời xin lỗi, nhưng mới nửa câu thì lại bị cắt ngang "Hứa với Q là đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó. Mọi thứ qua rồi. Cứ xem như đã chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa hai đứa mình, kể cả chuyện tốt hay không tốt. Cứ xem như những người bạn bình thường". Lúc đó T chỉ biết nói "ừ" và hứa là không bao giờ nhắc lại.
Năm ấy T thi tốt nghiệp với số điểm cao nhất trường, còn thiếu nửa điểm là được tuyểnn thẳng vào đại học. Nhưng rồi sau đó T lại thi đỗ ba trường đại học, một trường cao đẳng. Khi ấy cha T bị ốm nặng và gia đình T phải gánh một số nợ mà tưởng chừng không bao giờ trả hết. T đã có ý định học cao đẳng cho đỡ tốn kém, nhưng có người thầy đã bảo "em xem có mấy người giỏi và may mắn như em đâu, phải cố gắng tự lập, trong quá trình học em có thể tự kiếm sống mà. Chỉ có con đường đó mới giúp em giải quyết được mối lo lắng bây giờ". Suy nghĩ, lo lắng và cân nhắc, T đã không chọn ngành Y vì nó mất quá nhiều thời gian, đã không chọn sư phạm vì ngành Sinh học còn nhiều khó khăn, và chọn Giao thông vận tải. Rồi khi T học hết đại cương thì trường lại mở ngành Kinh tế viễn thông, T đã chọn nó. Đã có lúc cảm thấy hối hận vì đã chọn nó với quá nhiều hy vọng, nhưng rồi đến giờ T là người khá thành công trong công việc, được đồng nghiệp nễ trọng và lãnh đạo tin tưởng.
Việc thực tập của cô bé nọ cũng được giải quuyết xong. Đến một hôm, điện thoại lại rung.
- T nghe đây.
- Q đây, cho Q nhờ tí được không?
- Ừ, nói đi.
- Em Q nó có việc xin đi thực tập trễ hơn một tuần. Nhờ T nói giúp với người hướng dẫn cho nó nghỉ một tuần nhé!
- Trời ạ! Tôi đã hướng dẫn từng chút rồi, đến giờ đã chính thức được nhận và ai theo dõi, hướng dẫn cũng đã biết. Muốn gì nó phải tự trình bày với người hường dẫn. Lớn cả rồi, phải tự giải quyết những vấn đề của mình, không phải mỗi chút đều phải trông cậy vào người khác được.
- Vậy hả? Vậy để Q nói nó. Nếu không được thì T nhớ nói giúp nó một tiếng nhé!
- Biết rồi. Nhưng chắc chắc sẽ không cần lúc đó đâu.
- Cảm ơn T nha. Baibai.
Ừ, rồi tắt máy. Một tiếng thở dài, và một nụ cười khó hiểu.
Tuesday, June 12, 2007
Con Hẻm
Con đường Nguyễn Văn Cừ vẫn tấp nập người qua lại. Một bên là khu chợ nho nhỏ ồn nào náo nhiệt, đối diện với nó là con hẻm dẫn vào một ngôi chùa có tên là Long An. Ngày ngày người ta vẫn quen ghé quán cháo lòng được ghi rõ trên bảng quảng cáo là 6000 đ/tô. Chị bán cháo cũng độ trên dưới ba mươi với cái giọng rất rõ, chậm rải và một chút miền Tây. Nghe giọng chị người ta có thể nhận ra là người ở quê lên Sài Gòn chưa bao lâu.
Chiều hôm ấy, quán chỉ có hai người khách, hình như là hai vợ chồng. Ông khách hỏi chị bán hàng:
- Trời mưa sắp tới rồi. Hướng đó là hướng nào vậy? - Ông khách chỉ tay về phía tối, có những án mây nặng trĩu màu đen.
- Hướng đó là hướng Sài Gòn. Chắc là đang mưa ở Sài Gòn đó.
- Vậy ở đây không phải Sài Gòn sao?
- Không phải đâu chú. Ở khu trung tâm thì người ta gọi là Sài Gòn. Còn ở đây chỉ là quận nhất thôi - Chị bán hàng tỏ ra là người am hiểu lắm làm cho ông khách gật gù, không ý kiến gì khác.
Rồi chị bán hàng lại bắt sang chuyện khác:
- Ở bển có lạnh không chú?
- Ở bển thì mùa này không lạnh. Nhưng khoảng tháng mười thì lạnh lắm, có tuyết nhiều, phải mở lò sưởi suốt.
- Vậy cũng cực quá hén! - Chị bán hàng tỏ ra quan tâm - Ở bên này thì chẳng bao giờ phải sưởi cả. Sao chú không về đây ở cho sướng!
- Coi vậy chứ chưa chắc. Ở bên đó chứ sướng hơn. Khi nóng nực thì có máy lạnh, khi lạnh thì có máy sưởi. Luôn có máy móc phục vụ, có thiếu thứ gì đâu. Vậy sao gọi là cực được!
- Nhưng ở bên đây thì chú có bà con, bạn bè. Khi nào cũng có thể gặp họ để trò chuyện. Khi đám tiệc thì cũng có nhiều bà con xa gần.
- Ừ, cũng phải. Nhưng giờ bà con, bạn bè cũng không còn nhiều. Dù sao thì ở bên đó cũng khó gặp ai. Suốt ngày lo làm việc, kể cả cái đám giổ cũng không làm được đúng ngày.
- Sao vậy chú?
- Tìm được công việc bên đó đâu phải dễ. Không làm ngày nào thì coi như đói ngày đó. Người ta cũng không có chuyện cúng kiến ông bà như mình. Tất cả mọi việc gia đình chỉ làm vào thứ bảy và chủ nhật. Chú ở bên đó lâu nay chẳng làm được cái đám giổ nào đúng ngày cả.
- Giờ chú cũng nhiều tuổi rồi, cũng có tiền. Chú cũng nên về đây sống cho vui vẻ.
- Coi vậy chứ sống bên đó quen rồi. Về đây thấy mọi thứ điều xa lạ, điều kiện sống thì bất tiện. Chắc là không về đâu.
Chị bán hàng cũng không biết nói gì hơn. Chỉ cười. Lúc ấy có một vị khách đến và gọi một tô cháo. Vẫn như thế, chị chạy đến chỗ nồi cháo và thực hiện các động tác quen thuộc. Hai vợ chồng ông khách ăn xong, trả tiền và ra đi. Chị bán hàng hỏi:
- Khi nào chú thím về bển?
- Ngày mốt.
- Nếu năm tới chú thím có về chơi ghé đây ủng hộ con nhé!
- Ừ.
Trời vần vũ nhưng cuối cùng không mưa. Những người khách cứ vào rồi ra. Những tia nắng cuối ngày cũng thưa dần. Trong con hẻm nhỏ ấy chỉ có giọng chân chất của chị bán hàng và những người khách. Dù vậy, con đường lớn luôn có tiếng xe, tiếng còi in ỏi, thỉnh thoảng làm những người đang trong quán giật mình.
Thursday, June 7, 2007
Mưa Sài Gòn
Một sáng nọ T nhận được tin nhắn qua điện thoại. Nội dung thế này: "Anh oi, chieu mai, 6:00, em moi anh cafe nhe! Vui long hoi dap som cho em biet". Thì ra đó là tin nhắn từ H, một người đẹp mà T biết cách đó đã gần 4 năm rồi trong một lần hội nghị khách hàng của công ty T tại khách sạn Equatorial.
Đó là một một buổi chiều, trong một khách sạn lớn như thế không thể biết được lúc đó ngoài trời có nắng hay không nữa. Khi T đang ngồi bàn việc với mấy đồng sự và vài cô người mẫu đã đến sớm thì có một cô gái chạy đến trông đang rất vội. Trong làn dan trắng như hoa bưởi và mái tóc đen dài quá vai với những lời chào rất lịch sự T cũng đoán biết đó là người mẫu. Một chút bối rối tự nhiên, H cho biết từ trường học chạy qua vội quá nên quên cả đem theo lược chải tóc. Biết là H đang cần chiếc lược để chuẩn bị cho buổi hội nghị, T đã vội lấy từ túi mình chiếc lược mà lâu nay anh ta vẫn mang theo để chăm sóc cho mái tóc không bao giờ chịu nằm yên của mình. H cảm ơn rối rít và chạy vào phòng trang điểm. Khi trở lại, H đưa lại chiếc lược và cảm ơn lần nữa, nhưng T đã vội ngắt lời: "Em cứ giữ hộ anh nhé, anh đã không nghĩ là mình sẽ lấy lại đâu". H nhanh nhảu lấy cái hộp nhỏ, có lẽ hộp đựng đồ trang điểm, bỏ chiếc lược vào: "Vậy em sẽ để nó ở đây để mỗi ngày đều nhìn thấy nó nhé!". Họ nhìn nhau, và cười.
Thế rồi họ chẳng gặp gặp lại nhau trong suốt hơn một năm sau đó cho đến cuộc triển lãm hàng điện tử tại Trung tâm triển lãm quốc tế Tân Bình. Khi đó H đang làm tại một gian hàng máy ảnh. Lúc ấy cũng gần đến giờ cơm trưa rồi. Quá bất ngờ và xúc động, cái vẻ ân cần và vui tươi của H lần đầu tiên được T nhìn thấy, đáng yêu hơn T đã từng nghĩ rất nhiều. Qua vài câu trò chuyện, H bảo: "Anh đừng về nhé, ở đây ăn trưa với em đi, lâu lắm mới gặp lại anh mà". Được người đẹp quan tâm thế T cũng vui lắm, nhận lời ngay. Nhưng cuối cùng thì họ cũng không ăn cơm chung được với nhau vì H thì không được ra ngoài trong khi gọi cơm vào thêm cho T thì cũng không được. T đành ra về với số điện thoại và nickname của người đẹp.
Chỉ hai lần gặp gỡ đơn giản như thế, nhưng cái dáng xinh xắn và giọng ngọt ngào trìu mến của H cứ hay đến với T trong những giấc mơ. T bắt đầu gọi điện cho H nhiều hơn, chỉ đơn giản là để nghe được giọng nói của cô bé. Đến một ngày đầu tháng 11, T nhận được tin nhắn của H rằng: "Ngay 19/11 sap toi la sn em, anh nho tang em con gau bong thiet to de em om nhe!". Vốn trước giờ T chưa bao giờ biết mua quà tặng ai cả ngoại trừ mua hoa hay quà tặng thầy cô nhân ngày 8-3 hay 20-11, mà kể cả khi ấy T chỉ là người quyết định còn việc làm thế nào thì luôn có những cô bạn bên cạnh thu xếp mọi việc. Vậy rồi ngày 19-11 cũng đến mà T vẫn chưa tìm đâu ra chỗ để mua chú gấu bông cho người đẹp, chỉ đành gọi cho bưu chính nhờ chuyển cho H một giỏ hoa chúc mừng.
Từ đó, mỗi năm họ đều gặp nhau vào ngày mùng năm tết âm lịch tại nhà H. Đúng là mỗi năm chỉ gặp nhau đúng một lần vào ngày đó và câu chuyện của họ cũng chỉ xoay quanh việc học, việc làm. T cũng có chút kiến thức về bói toán nên lần nào gặp H cũng bảo xem cho cô một quẻ. Năm sau gặp thì cô bé lại bảo là năm trước xem quá đúng.
Nhưng mà những lần đúng đó thì chẳng thấm vào đâu cho đến đầu năm nay khi T cầm tay H thật lâu và không muốn phán câu gì cả. Đến khi người đẹp năn nỉ quá T đành phải nói thật:
- Trong năm nay, đến khoảng giữa năm em phải quyết định một việc hệ trọng.
- Việc gì hả anh?
- Anh rất mong là anh nói sai, nhưng chuyện tình yêu của em phải được quyết định.
- Em không hiểu - H tròn mắt, nhìn T với vẻ rất nhạc nhiên và một chút tò mò - Anh làm ơn nói rõ ràng chút nữa được không?
- Em sẽ phải quyết định lấy một người hoặc là mãi chia tay với một người.
- Bằng cách nào anh đoán biết chuyện này? - H càng ngạc nhiên hơn.
- Em hỏi làm gì? Quan trọng là chuyện đó sẽ xảy ra hay không thôi. Định hỏi đặng ăn cắp nghề của anh à? - T cười, nữa đùa nữa thật.
- Không phải, chỉ là em muốn biết anh chỉ đoán chơi như thế hay điều đó có thể hiện gì trong bàn tay của em hay không thôi mà. Nói em nghe đi rồi anh kể anh nghe một chuyện.
- Được rồi, vậy thì không giấu em nữa. Nhìn đây này - T đưa tay H lên cao, gần về phía người đẹp và chỉ vào giữa lòng bàn tay H - ở đường tình duyên của em có nút thắt, ở khoảng này thì đúng vào giữa năm này. Hiểu chưa?
- Cảm ơn anh - H có vẻ hơi buồn, không tròn mắt và tự nhiên như lúc nãy - Lâu nay em chợt nhận ra rằng anh luôn hiểu đúng về em, kể cả những việc tưởng như đùa thế này mà anh nói cũng không sai.
- Vì anh luôn nghĩ về em, và luôn mong những điều tốt đẹp cho em. Nhưng em nói kho sai ở đây là ý gì? - Bây giờ đến lượt T ngạc nhiên.
- Em biết nói ra sẽ làm anh buồn, nhưng cũng muốn cho anh biết. Anh có chắc là anh muốn nghe không?
- Đương nhiên rồi. Có thêm một dịp để hiểu em thì sao anh lại không nghe chứ? Vả lại anh cũng muốn biết thực sự anh nói đúng được bao nhiêu mà - T tỏ ra vô tư, nhưng không giấu được chút lo lắng đang hiện lên trong lòng.
- Vậy em nói đây. Đến tháng 5 này em sẽ phải quyết định hạnh phúc cả đời mình. Anh có lời khuyên nào không?
- Hạnh phúc của em phải do em chọn lựa. Thực sự anh không muốn chuyện ấy xảy ra, nhưng anh biết không thể làm gì khác.
Câu chuyện đến đấy. Sau vài phút im lặng thì họ cũng nói ba điều bốn chuyện gì đấy, rồi cũng chia tay. T về nhà, cảm thấy đang mất mát cái gì đó không rõ.
Và nay, khi nhận tin nhắn này, T nghĩ ngay đến việc H mời dự lễ cưới của người ta vì bây giờ là cuối tháng 4 rồi mà. Sau tin nhắn hồi âm không thấy H phản hồi gì, T gọi cho H và xin dời cuộc hẹn sang ngày thứ 4, tức sau đó 2 ngày.
Rồi thứ 4 cũng đến.
T đến điểm hẹn thì nhận được tin nhắn là H sẽ đến trễ 15 phút. Rồi họ vào quán, chọn một góc thoáng mát và yên tĩnh. Trong khi T đang nhìn thật kỹ để đoán xem là mình có đoán sai không thì H lấy trong giỏ ra quyển sách.
- Anh cho em gửi lại anh quyển sách. Cảm ơn anh nhiều lắm, nhờ quyển sách này em đã hiểu được nhiều điều.
- Oh, thì ra em hẹn anh chỉ để trả sách thôi sau? Anh không nhớ là đã cho em mượn. Anh còn tưởng em khách sáo đến nỗi mời đám cưới mà cũng hẹn ra quán sang trọng thế này - T có vẻ bối rối, nhưng cũng không bỏ thói quen hay nói đùa.
- Còn lâu mà anh, tại lâu nay không gặp anh nên cũng muốn gặp, và tiện thể gửi lại anh quyển sách.
- Công việc của em dạo này thế nào? Có thăng chức nữa hay không mà thấy em vẫn có vẻ mệt mỏi của người đầy trách nhiệm thế?
- Thăng chức thì không, nhưng chgỉ từng này cũng đủ mệt mỏi rồi anh à - H nhắm mắt lại và lắt đầu - Mà thôi, anh đừng nói chuyện công việc ở đây nữa đi. Cho em thoải mái tí.
T im lặng, nhìn vẻ mặt H có vẻ xanh xao đi. Khi hai bờ mi không còn khép lại thì trong khoé mắt kia bổng long lanh và gợn sóng. T chưa bao giờ nhìn thấy điều đó ở H cả.
- Anh có bao giờ ra một quyết định, rồi sau đó phải ân hận về nó hay không?
- Làm người mà em, không phải bao giờ cũng ra những quyết định đúng đâu. Những nếu không bước về phía trước thì cũng không thể xoay trở quá khứ được. Chỉ có cách là làm sao để có càng ít những quyết định như thế - Lại tỏ ra triết lý, nhưng T bắt đầu cảm thấy chút gì đó không ổn.
- Vậy anh sống và phải làm mọi việc là cho ai?
- Người ta sinh ra vốn mang trên mình các mối quan hệ, nào là ông bà cha mẹ, nào là anh em vợ chồng, nào là bạn bè đồng chí. Vì vậy mặc dù ai cũng muốn sống và làm mọi việc cho chính mình, nhưng chỉ những người ích kỷ mới làm được điều đó. Những người có đạo đức và nhân cách thì hầu hết sống cho người thân và những trách nhiệm mà mình mang nặng. Có những lúc họ phải hy sinh lợi ích của mình vì trách nhiệnm đó.
- Vậy anh có bao giờ thấy mệt mỏi không?
- Đời vốn là nơi không phải để sung sướng an nhàn rồi. Phải luôn vận động, mệt mỏi là không tránh khỏi. Nhưng sao em lại hỏi anh những chuyện cao xa như thế?
- Vì em đang rất mệt mỏi, em cảm thấy sau tất cả những cố gắng của mình không có gì cho mình cả. Em cảm thấy bất hạnh - Những giọt nước đang long lanh trong mắt của H.
- Anh thấy em là người hạnh phúc. Người ta nói hạnh phúc là có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu và có điều gì đó để hy vọng. Em đang có rất nhiều việc để làm, và những việc đó luôn thành công. Em có người để yêu và tình yêu đó cũng sắp thành tựu. Em đang có nhiều hy vọng cho một tương lai tốt đẹp, có rất nhiều người muốn mang lại cho em. Em thử nói xem em có hạnh phúc không?
- But I you don't know that thereis something wrong with my marriage - H là người rất giỏi tiếng Anh, thỉnh thoảng vẫn hay như thế.
- But, what is it?
- The marriage was decided by my parents. The groom is not the person I love.
T thở dài, im lặng rất lâu. Trong khi đó những giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi má của H. Lòng T nhói đau, cảm thấy như mình có lỗi, cảm thấy một nỗi buồn khó tả.
- Em cũng không biết vì sao em lại nói với anh chuyện này. Thật lòng em chưa bao giờ tâm sự với ai nhiều như thế ngoài anh ấy. Nhưng em luôn cảm thấy anh là người mà em tin tưởng nhất, là người mà em có thể tâm sự mọi chuyện. Anh cũng đừng nói cho ai biết chuyện này nhé. Em cũng không bao giờ khóc trước mặt ai, ngoài anh ra.
- Anh hiểu mà. Cảm ơn em đã tin anh.
Chuông điện thoại reo và T đành xin lỗi vì đã đến giờ hẹn với một người bạn để giúp cô bé ôn bài thi. Họ hẹn gặp nhau vào một dịp khác. T lên đường đến chỗ hẹn.Khi đến nơi, trời đổ mưa, cơm mưa to như trút nước và kéo dài đến gần nửa đêm. Đường Sài Gòn ngập gần như suốt đêm ấy.
Tuesday, May 29, 2007
Hai Tuần
Có một đôi trai gái nọ quen nhau, đúng ra là yêu nhau. Nhưng anh chàng ấy có thói quen xấu là tình cảm rất nồng cháy nên thông thường họ không phải chỉ gặp nhau vào cuối tuần hay cuối tháng mà cứ hai hoặc ba ngày là anh chàng đến thăm hoặc dẫn cô gái đi chơi.
Một hôm nọ, cô gái thủ thỉ với chàng:
- Anh biết không? Em rất sợ một điều.
- Điều gì vậy? Em có thể nói cho anh nghe chứ?
- Em nghe người lớn bảo rằng khi yêu nhau người ta không nên gặp gỡ nhau thường xuyên. Vì như thế sẽ làm tình yêu phai nhạt sớm. Em cũng thấy có nhiều người yêu nhau đã sớm chia tay nhau cũng vì lý do tương tự. Cho nên em rất sợ chuyện ấy rồi sẽ xảy ra giữa anh với em. Bởi vậy em có một mong muốn không biết anh có đồng ý với em không?
- Những gì em mong muốn anh sẽ cố làm bằng được mà. Em nói đi!
- Em cũng rất nhớ anh mỗi ngày, và cũng biết là anh cũng nhớ em. Nhưng anh không nên đến thăm em thường xuyên. Khoảng hai tuần, hoặc có thể lâu hơn một chút mình sẽ gặp nhau. Có như vậy tình yêu của anh và em chắc chắn sẽ không nhanh phai nhạt như người ta vẫn thấy.
Thấy vẻ lo lắng và những lời ngọt ngào của cô gái, chàng trai không biết làm gì hơn. Và có lẽ cũng vì chiều chuộng nàng nên chàng trai cũng ậm ừ chấp nhận.
Thế rồi sau đó chàng không đến thường xuyên như trước đây mà cứ đúng hai tuần chàng mới đến một lần.
Rồi cái hai tuần thứ nhất qua đi, cái hai tuần thứ hai cũng qua đi trong êm ái.
Đến cái hai tuần thứ ba, cũng như mọi khi, chàng trai đến nhà trọ của nàng. Nhưng đến nơi chàng mới biết là cô gái đã dọn nhà đi nơi khác. Cái duy nhất mà nàng còn để lại cho chàng là số điện thoại của nơi ở cũ.
Vừa buồn, vừa lo lắng. Chàng trai đến siêu thị, cái nơi mà nàng vẫn thường làm việc mỗi chiều để tìm. Và rồi cũng được biết nàng không còn làm việc ở đó nữa.
Hai tháng sau, anh chàng nhận được một bức e-mail viết rằng:
"Chao anh,
Anh di cong tac ve roi a? Anh that hu lam, ve ma cung khong chiu dem tham em. Anh lo cho cong viec va gia dinh anh chu dau co quan tam den em. Thoi thi anh di ma lo di, tu nay anh khong con phai ban tam gi den em nua."
Vừa giận mình, vừa cảm thấy hoài nghi. Chàng trai viết trả lời, kể lễ sự tình với tất cả tình yêu thắm thiết của mình. Nhưng bức e-mail ấy vẫn "sao chưa thấy hồi âm". Chàng quyết định thêm địa chỉ e-mail của nàng vào Yahoo! Messenger của mình.
Vào một đêm, chàng lên mạng trò chuyện với những người bạn. Thấy nick của nàng sáng, chàng vồn vã hỏi thăm. Nhưng sau dòng chữ "Em da lay chong, anh ay rat thuong em" thì cô gái không trả lời bất kỳ câu hỏi nào nữa.
Labels:
chuyện tình,
messenger,
sao chưa thấy hồi âm
Subscribe to:
Posts (Atom)